Chàng ngẩng đầu lên.
Khẽ sững người.
Sau đó bật cười.
“Nàng lại suy nghĩ lung tung gì vậy?”
“Ra ngoài nhậm chức để rèn luyện.”
“Đối với ta chưa chắc đã là chuyện xấu.”
Chàng đưa tay.
Khẽ kéo lại áo choàng trên người ta.
Động tác rất nhẹ.
“Lĩnh Nam tuy xa.”
“Nhưng đổi lại được thanh tĩnh.”
“Đợi ổn định xong.”
“Ta sẽ trồng cho nàng cả một viện mộc phù dung.”
Đêm trước ngày rời kinh.
Mưa gió dữ dội.
Ta đang thu dọn hòm xiểng trong phòng.
Bỗng nghe bên ngoài cửa sổ vang lên một tiếng động trầm đục.
Ngay giây tiếp theo…
Phía sau lưng ta.
Đột nhiên vươn ra một bàn tay.
Bịt chặt miệng và mũi ta.
Một mùi hương ngọt ngấy xộc thẳng vào khoang mũi.
Ta liều mạng giãy giụa.
Móng tay cào mạnh vào cánh tay người kia.
Nhưng chỉ đổi lại được một tiếng rên trầm thấp.
Ánh sáng trước mắt.
Từng chút từng chút tối sầm xuống.
Lúc tỉnh lại.
Ta đang ở trong một căn phòng xa lạ.
Lục Dực đứng nơi cửa.
Chàng gầy đi đôi chút.
Quầng mắt hiện rõ vẻ mệt mỏi.
Nhưng y phục vẫn chỉnh tề như cũ.
Chàng đứng trên bậc cửa nhìn ta.
Trong ánh mắt ấy.
Không có phẫn nộ.
Không có đắc ý.
Chỉ có một loại bình tĩnh gần như cố chấp.
“A Ánh.”
Chàng khẽ gọi.
“Lục Dực.”
Ta nhìn chàng.
“Ngươi đang giam giữ ta.”
Nghe thấy lời ấy.
Ngược lại chàng còn khẽ cười.
“Nàng không cần đi nữa.”
“Ta đã sắp xếp xong cho nàng rồi.”
“Thư hòa ly, ta đã sai người chuẩn bị.”
“Đợi chuyện này lắng xuống.”
“Nàng đổi một thân phận khác rồi vào phủ.”
Chàng ngẩng đầu.
Trong mắt cuối cùng cũng hiện lên vài phần dịu dàng.
“Nàng không cần quản gia.”
“Không cần giao tế.”
“Không cần lo bất cứ điều gì.”
“Những chuyện vụn vặt ấy, có Thẩm Uẩn thay nàng chống đỡ.”
“Nàng chỉ cần…”
Chàng dừng lại một chút.
Rồi khẽ nói ra bốn chữ.
“Được sủng ái là đủ.”
Ta nhìn chàng.
Trong lồng ngực bỗng dâng lên một nỗi bi ai khó tả.
“Ta sẽ không hòa ly.”
Ta nghe thấy giọng mình rất bình tĩnh.
“Cho dù ngươi không thả ta đi.”
Ta nhìn thẳng vào mắt chàng.
“Ta cũng sẽ không quay về bên cạnh ngươi.”
“Ngươi giam giữ ta một đời.”
“Ta sẽ hận ngươi một đời.”
Lục Dực nhìn ta.
Sự dịu dàng trong mắt từng chút từng chút tan biến.
Để lộ ra sắc xám tàn lụi bên dưới.
Ngay giây tiếp theo.
Cánh cửa bị người ta mạnh mẽ đạp tung.
Tiêu Hoài Cẩn cầm kiếm xông vào.
Toàn thân ướt đẫm.
Đôi mắt đỏ ngầu.
“A Ánh!”
Vành mắt ta lập tức nóng lên.
Nhưng Lục Dực đã chắn trước mặt ta.
“Ngươi không thể đưa nàng đi.”
Hai người giằng co không nhường nhau.
Lục Dực giơ tay.
Dường như muốn gọi người tới.
Đúng lúc ấy.
Một bóng người từ phía sau chàng bước ra.
Là Thẩm Uẩn.
Nàng chỉ khoác một chiếc áo bối tử màu nguyệt bạch.
Trông như vừa vội vàng chạy tới.
“Thế tử.”
Nàng khẽ gọi một tiếng.
Lục Dực nhíu mày.
“Nàng tới đây làm gì?”
Thẩm Uẩn không đáp.
Chỉ giơ tay lên.
Hung hăng tung bột thuốc trong tay ra ngoài.
Lục Dực không kịp đề phòng.
Loạng choạng lùi lại một bước.
Giọng nói của nàng vô cùng bình tĩnh.
“Mau đi.”
Tiêu Hoài Cẩn lập tức lao tới.
Một tay kéo ta vào lòng bảo vệ.
“Không sao rồi.”
Giọng chàng run lên.
Ta siết chặt vạt áo chàng.
Cho đến khi ngửi thấy mùi hương quen thuộc trên người chàng.
Vành mắt mới hoàn toàn đỏ lên.
Khi đi ngang qua Thẩm Uẩn.
Ta dừng bước.
“Tỷ tỷ.”
“Tỷ đi cùng muội.”
Nàng chỉ lắc đầu.
“Ngày ta gả cho chàng.”
“Ta đã biết chàng là người thế nào.”
“Chàng là hạng người gì.”
“Ta muốn điều gì.”
“Trong lòng ta đều hiểu rõ.”
“Muội không cần lo cho ta.”
“Nhưng…”
“A Ánh.”
Giọng nàng bỗng thấp xuống.
Đầu ngón tay khẽ siết nhẹ lên mu bàn tay ta.
“Hôm nay Thái phu nhân đang ở trong phủ.”
“Thái phu nhân không hồ đồ.”
“Thế tử giam giữ thê tử của người khác.”
“Nếu truyền ra ngoài sẽ là đại nhục của cả Hầu phủ.”
“Bà sẽ không để chàng làm càn.”
“Hôm nay qua đi.”
“Chỉ e Thế tử sẽ phải quỳ từ đường rất nhiều ngày.”
“Ngay cả tự lo cho bản thân còn không xong.”
Nàng buông tay ta ra.
“Ta không phải đang thay muội đỡ đao.”
“Ta chỉ đang thu dọn hậu quả cho chính mình.”
Nàng nhìn ta.
Ánh mắt trong trẻo sáng rõ.
“Chàng có kết cục hôm nay.”
“Là do chính tay ta rắc thuốc.”
“Nếu Thái phu nhân muốn tra.”
“Ta sẽ đường đường chính chính nhận tội.”
Chaporia
Bình Luận (0)