“Nếu bà muốn phạt.”
“Ta sẽ nhận.”
“Nhưng nếu bà muốn giữ thể diện cho Hầu phủ.”
“Bà sẽ bảo vệ ta trước.”
Nửa bước chân ấy.
Tựa như một ngưỡng cửa.
Chia nàng và ta thành hai khoảng trời hoàn toàn khác biệt.
“Đi đi.”
Nàng lại nói thêm một lần nữa.
Lần này.
Trong giọng nói cuối cùng cũng xuất hiện sự gấp gáp không cho phép cãi lại.
“Nhân lúc chàng còn chưa tỉnh.”
“Nhân lúc người của Thái phu nhân còn chưa phong viện.”
Cánh tay đang ôm vai ta của Tiêu Hoài Cẩn hơi siết lại.
Ta nhìn Thẩm Uẩn một lần cuối.
Nàng đã quay lưng đi.
Tà váy bất động.
Thẳng tắp như cành trúc đứng giữa mưa gió.
Ngoài viện.
Đột nhiên vang lên một tràng tiếng bước chân hỗn loạn.
Mơ hồ có người hạ thấp giọng nói:
“Thái phu nhân tới rồi.”
Thần sắc Thẩm Uẩn cuối cùng cũng thả lỏng đôi chút.
“Mau đi.”
“Sau hôm nay.”
“Chàng sẽ không dám đuổi theo muội nữa.”
Vành mắt ta nóng lên.
Vẫn muốn nói thêm điều gì đó.
Nhưng nàng đã xoay người.
Cúi xuống đỡ lấy Lục Dực đang gượng gạo đứng dậy.
Giọng nói bình tĩnh như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra.
“Thế tử say rồi.”
“Để thiếp đưa ngài trở về.”
Khi xe ngựa ra khỏi cổng thành.
Trời đã khuya lắm.
Ta tựa đầu lên vai Tiêu Hoài Cẩn.
Rất lâu không nói lời nào.
Chàng cúi đầu nhìn ta.
“Vẫn còn sợ sao?”
Ta lắc đầu.
Im lặng thật lâu.
Bỗng khẽ giọng nói:
“Tỷ tỷ nàng…”
Nhưng cổ họng như bị thứ gì chặn lại.
Không thể nói tiếp được nữa.
Tiêu Hoài Cẩn không an ủi ta.
Chỉ đưa tay.
Từng chút từng chút bao lấy bàn tay lạnh giá của ta.
“Nàng ấy là người thông minh.”
“Nếu đã quyết định ở lại.”
“Vậy chứng tỏ nàng ấy đã chuẩn bị sẵn đường lui cho mình.”
Gió đêm lướt qua rèm xe.
Đèn đuốc phía xa dần thu nhỏ thành một vệt sáng mỏng manh.
Tựa như một giấc mộng cũ.
Cuối cùng cũng tan đi.
Xe ngựa lắc lư suốt nửa tháng.
Sự phồn hoa náo nhiệt của kinh thành.
Rốt cuộc cũng bị bỏ lại phía bên kia núi non quan ải.
Nơi Tiêu Hoài Cẩn nhậm chức.
Là một tòa thành nhỏ vô cùng yên tĩnh.
Mở cửa sổ là có thể nhìn thấy núi xa.
Bước chân ra ngoài liền gặp dòng suối trong.
Việc đầu tiên sau khi nhận chức của chàng.
Không phải kết giao với các thân hào địa phương.
Mà là tự tay dựng một chiếc xích đu trong hậu viện.
Ở nơi này.
Không còn những quy củ tầng tầng lớp lớp của Hầu phủ.
Mùa thu năm Trường Bình thứ mười một.
Từ kinh thành gửi tới một bức thư.
Là thư của Thẩm Uẩn.
Thư rất ngắn.
Nét chữ vẫn đoan chính vững vàng như xưa.
“Thế tử bệnh mất. Hầu phủ đã ổn định. Chớ nhớ mong.”
Vài ngày sau.
Lại có bức thư thứ hai gửi tới.
Lần này dài hơn rất nhiều.
Nàng nói Thái phu nhân đã giao toàn bộ quyền quản lý nội viện cho nàng.
Trên dưới cả phủ.
Không còn ai dám dị nghị.
Ngoài cửa sổ.
Bóng trúc lay động.
Rêu xanh trước bậc thềm được nước mưa thấm nhuần.
Xanh mướt một màu.
Xa xa.
Tiếng rao của người bán hàng rong kéo dài ngân nga.
Làm kinh động đôi chim sẻ dưới mái hiên.
Chúng vỗ cánh bay vút vào tầng mây.
Chuyện cũ năm xưa.
Đã như núi xa khuất bóng.
Ngoại truyện Thẩm Uẩn
1
Lần đầu tiên gặp A Ánh.
Con bé vừa tròn tháng.
Khi nhũ mẫu bế nó vào phòng.
Ta đang ngồi dưới cửa sổ học thuộc sách.
Ngoài trời lất phất mưa phùn.
Nó được bọc trong một chiếc áo bông đỏ đã cũ.
Nho nhỏ.
Ngoan ngoãn.
Mẫu thân khẽ nhíu mày.
Chỉ nhàn nhạt liếc nhìn một cái.
“Nuôi ở thiên viện là được.”
Nói xong.
Bà xoay người rời đi.
Nhũ mẫu đứng nguyên tại chỗ.
Có chút luống cuống.
Ta lại đột nhiên đặt sách xuống.
“Để ta bế thử xem.”
Nhũ mẫu ngẩn người.
Rồi cẩn thận trao đứa bé vào tay ta.
Nó thật sự rất xinh đẹp.
Làn da trắng như tuyết.
Đôi mắt đen láy.
Hàng mi cong dài rủ xuống.
Giống hệt ngọc oa oa bước ra từ tranh Tết.
Ta vừa đưa tay chạm nhẹ lên gương mặt nhỏ ấy.
Nó đã bất ngờ nắm lấy ngón tay ta.
Mềm mềm.
Nhỏ nhỏ.
Tựa như một đám mây ấm áp.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Ta đã thích nó rồi.
2
A Ánh là thứ nữ.
Di nương lại mất sớm vì bệnh.
Người trong phủ từ trước tới nay đều rất giỏi nhìn mặt mà đối xử.
Nó còn quá nhỏ.
Không hiểu được những lời cay nghiệt ấy.
Chỉ biết mở to đôi mắt.
Mờ mịt nhìn người khác.
Nhưng ta hiểu.
Có một năm mùa đông tuyết lớn.
Số than được đưa tới thiên viện đều là than ẩm.
Chaporia
Bình Luận (0)