Nửa đêm ta không ngủ được.

Khoác thêm áo rồi chạy tới thăm nó.

Tiểu nha đầu co ro trong chăn.

Khuôn mặt lạnh đến trắng bệch.

Nhìn thấy ta.

Vậy mà vẫn biết mỉm cười.

Ta tức đến phát run.

Ngày hôm sau.

Liền làm ầm ĩ tới trước mặt mẫu thân.

Kể từ đó.

Than sưởi ở thiên viện.

Không bao giờ bị cắt xén nữa.

3

A Ánh từ nhỏ đã thích bám theo ta.

Ta đọc sách.

Nó liền nằm bò bên án thư chơi cửu liên hoàn.

Ta luyện chữ.

Nó lại lén cầm bút lông vẽ nguệch ngoạc lên giấy.

Có một lần.

Ta bị ma ma phạt chép Nữ Giới.

Nó ngồi bên cạnh.

Ôm đĩa bánh ngọt.

Nhỏ giọng hỏi ta:

“Tỷ tỷ.”

“Tay tỷ có đau không?”

Lúc ấy ta vốn đang bực bội vô cùng.

Nghe thấy câu đó.

Bỗng nhiên không còn tức giận nữa.

Sau này.

Ta đến tuổi cập kê.

Các quý nữ trong kinh thành đều tới dự tiệc.

A Ánh khi ấy vẫn còn nhỏ.

Nhưng đã biết giúp ta nâng tà váy.

Có người cười nó là cái đuôi nhỏ.

Nó cũng không giận.

Chỉ ngẩng khuôn mặt nhỏ lên.

Nghiêm túc nói:

“Muội sẽ luôn ở bên cạnh tỷ tỷ.”

4

Thật ra.

Mẫu thân không quá thích việc ta che chở cho nó.

Bà từng nói:

“Một thứ nữ.”

“Nuôi lớn là được rồi.”

“Không cần tốn nhiều tâm tư như vậy.”

Nhưng ta không nỡ.

A Ánh quá ngoan.

Ngoan đến mức khiến người khác mềm lòng.

Bị người ta bắt nạt.

Nó không biết khóc.

Chịu tủi thân.

Cũng chỉ biết nhẫn nhịn.

Giống như một con chim sẻ nhỏ bé.

Vì thế.

Ta may quần áo mới cho nó.

Dạy nó đọc sách nhận chữ.

Lén dẫn nó trèo tường ra ngoài mua kẹo đường.

Ta từng nghĩ.

Nếu nó muốn gả cho Thế tử.

Ta sẽ bảo vệ nó bình an thuận lợi cả đời.

Không ai được phép bắt nạt nó.

Để nó vui vui vẻ vẻ sống hết một đời.

Còn ta.

Sẽ thay nó chống đỡ Hầu phủ.

Để nó chỉ việc hưởng phúc.

Nhưng nếu nó không muốn.

Ta cũng tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai ép buộc nó.

Cho dù người đó là Lục Dực.

5

Về sau.

A Ánh gả cho Tiêu Hoài Cẩn.

Lục Dực phát điên.

Chàng bắt đầu tìm mọi cách chèn ép Tiêu Hoài Cẩn.

Có lần nửa đêm uống say.

Chàng đỏ mắt hỏi ta:

“Vì sao nàng ấy thà gả cho một người như hắn.

“Cũng không cần ta?”

Ta nhìn chàng.

Bỗng cảm thấy thật nực cười.

“Bởi vì Tiêu Hoài Cẩn không nỡ ép buộc nàng ấy.”

Lục Dực ngồi sững tại chỗ.

Giống như đột nhiên bị người ta rút mất linh hồn.

6

Năm ta mang thai.

Lục Dực ngã bệnh một trận.

Thái y nói.

Đó là bệnh do uất kết trong lòng quá lâu.

Ai nấy đều khuyên ta phải chăm sóc Thế tử thật tốt.

Dù sao sau này.

Hầu phủ vẫn còn phải dựa vào chàng.

Ta ngồi bên giường đút thuốc cho chàng.

Chàng bỗng nắm lấy tay ta.

Chiếc thìa thuốc khẽ rung lên.

Nước thuốc đắng ngắt đổ xuống chăn gấm.

Lục Dực chết rồi.

Bên ngoài đều nói là bệnh cũ tái phát.

Chỉ có ta biết.

Trong bát thuốc ấy.

Đã được thêm vào một vị thuốc khác.

Lúc uống xuống.

Chàng rất bình tĩnh.

Thậm chí còn ngẩng đầu lên.

Mỉm cười với ta.

“A Uẩn.”

“Có phải ta sắp được gặp nàng ấy rồi không?”

Ta nhìn chàng.

Nhẹ nhàng kéo lại góc chăn.

“Thế tử.”

“A Ánh hiện giờ con cái đầy đủ.”

“Phu thê hòa thuận.”

“Nàng ấy sẽ không muốn gặp ngài đâu.”

Nụ cười trên mặt Lục Dực.

Bỗng cứng lại.

Đêm đó.

Tuyết rơi rất lớn.

Chàng chết giữa tiếng gió tuyết.

Còn ta.

Ngồi dưới ánh đèn.

Tính toán xong con đường nửa đời sau của chính mình.

7

Sau khi Lục Dực chết.

Ta trở thành người thật sự nắm quyền quản gia trong Hầu phủ.

Đứa con trai nhỏ vẫn còn trong bụng.

Lão thái thái vì huyết mạch của Hầu phủ.

Cũng không thể không đứng ra chống lưng cho ta.

Ai ai cũng nói.

Ta là người có phúc.

Tuổi còn trẻ.

Đã nắm được quyền quản lý toàn bộ Hầu phủ.

Chỉ có ta biết.

Trên đời này làm gì có cái gọi là số mệnh tốt.

Chẳng qua nữ tử sống quá khó khăn.

Muốn tồn tại.

Thì phải tự mình tranh lấy.

8

Về sau.

A Ánh gửi thư tới.

Nói rằng tiểu nữ nhi của nó.

Đã biết gọi mẫu thân rồi.

Cuối trang giấy.

Còn nguệch ngoạc vẽ một cành mộc phù dung.

Ta nhìn rất lâu.

Bỗng nhớ tới khi còn nhỏ.

Nó luôn thích đi theo phía sau ta.

Mềm mại gọi một tiếng:

“Tỷ tỷ.”

Ngoài cửa sổ.

Tuyết rơi lặng lẽ không tiếng động.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...