20px

Điện thoại trên bàn đột nhiên rung lên.

Lần này là một số lạ.

Tôi vừa nhìn đã biết là ai.

Trần Thụy.

Anh ta đang dùng điện thoại của người khác gọi tới.

Tôi nhận máy.

Đầu dây bên kia lập tức vang lên giọng nói quen thuộc.

“Tô Tình.”

Giọng anh ta khàn hơn trước.

“Tại sao em phải làm vậy?”

Tôi dựa lưng vào ghế.

“Anh đang hỏi chuyện gì?”

“Đơn ly hôn.”

“Em biết rõ anh không thể bỏ mặc Bạch Vy.”

“Tính mạng con người không phải chuyện đùa.”

Tôi bật cười.

Đến giờ phút này.

Anh ta vẫn đang dùng cùng một lý lẽ.

“Trần Thụy.”

“Tôi hỏi anh một câu.”

“Anh trả lời thật lòng nhé.”

Anh ta im lặng.

“Từ đầu đến cuối.”

“Nếu người nằm trên bàn mổ là tôi.”

“Còn Bạch Vy đứng bên ngoài.”

“Anh sẽ hiến thận cho tôi chứ?”

Không khí đột nhiên yên lặng.

Một giây.

Hai giây.

Ba giây.

Trần Thụy không trả lời.

Nhưng tôi đã có đáp án.

Bởi vì sự im lặng chính là câu trả lời.

Tôi nhẹ giọng nói:

“Anh thấy không.”

“Chính anh cũng biết.”

“Người anh yêu là ai.”

Trần Thụy lập tức phản bác.

“Không phải.”

“Anh yêu em.”

“Anh chỉ không thể nhìn cô ấy chết.”

Tôi khẽ nhắm mắt.

Thật buồn cười.

Ngay cả lúc này.

Anh ta vẫn cho rằng mình yêu tôi.

“Tình yêu của anh.”

“Tôi không cần nữa.”

Nói xong.

Tôi gửi cho anh ta một tập tin.

Một phút sau.

Điện thoại bên kia vang lên tiếng hít thở dồn dập.

Đó là bảng thống kê tài chính.

Tất cả các khoản chuyển tiền cho Bạch Vy.

Từng món quà.

Từng chuyến du lịch.

Từng hóa đơn khách sạn.

Không thiếu một thứ gì.

“Em điều tra anh?”

Giọng Trần Thụy bắt đầu run lên.

“Tôi chỉ đang bảo vệ quyền lợi hợp pháp của mình.”

“Tô Tình…”

“Tôi sẽ gửi toàn bộ bản sao cho luật sư.”

“Tất nhiên.”

“Nếu anh không muốn mọi thứ xuất hiện trước tòa.”

“Thì hãy ký đơn ly hôn.”

Nói xong.

Tôi chủ động cúp máy.

Bên ngoài cửa kính.

Mặt trời đang lên rất cao.

Ánh nắng chiếu xuống thành phố.

Rực rỡ và chói mắt.

Trong bệnh viện.

Trần Thụy cầm điện thoại.

Nhìn tập tài liệu trước mặt.

Sắc mặt trắng bệch.

Lần đầu tiên.

Anh ta không còn cảm thấy đây chỉ là một trận cãi vã.

Bởi vì người phụ nữ luôn đứng yên chờ anh quay đầu.

Lần này.

Đã thật sự quay lưng bước đi.

Mà phía sau cô.

Không còn để lại bất kỳ con đường nào cho anh nữa.

Chương 4: Vở Kịch Bắt Đầu Nứt

Ba ngày sau khi nhận được đơn ly hôn.

Trần Thụy xuất viện.

Bác sĩ dặn dò anh ta phải nghỉ ngơi ít nhất ba tháng.

Không được làm việc quá sức.

Không được kích động cảm xúc.

Nhưng suốt quãng đường từ bệnh viện về nhà, sắc mặt anh ta vẫn luôn rất khó coi.

Bởi vì trong ba ngày đó.

Tôi không liên lạc với anh ta một lần nào.

Không hỏi thăm.

Không nhắn tin.

Không gọi điện.

Thậm chí không xuất hiện.

Giống như tôi đã hoàn toàn biến mất khỏi cuộc đời anh ta.

Chiếc xe dừng lại trước cửa chung cư.

Bạch Vy ngồi bên cạnh nhẹ giọng nói:

“Anh về nghỉ ngơi trước đi.”

“Đừng nghĩ nhiều.”

“Chị Tô chắc chỉ đang giận thôi.”

Nghe vậy.

Trần Thụy không hiểu sao lại cảm thấy bực bội.

Nếu là trước đây.

Có lẽ anh ta cũng sẽ nghĩ như vậy.

Nhưng bây giờ.

Mỗi khi nhớ tới ánh mắt bình tĩnh của tôi.

Nhớ tới bản đơn ly hôn kia.

Trong lòng anh ta lại dâng lên một cảm giác bất an.

Anh ta gật đầu qua loa.

Sau đó xuống xe.

Bạch Vy nhìn theo bóng lưng anh ta.

Ánh mắt hơi tối lại.

Cô ta đột nhiên phát hiện.

Kể từ khi nhận được đơn ly hôn.

Trần Thụy dường như không còn giống trước nữa.

Người đàn ông luôn quan tâm đến cô ta.

Hiện giờ trong mắt chỉ còn sự hoảng loạn.

Mà nguyên nhân của tất cả những điều đó.

Là Tô Tình.

Buổi tối.

Điện thoại của Trần Thụy liên tục đổ chuông.

Đều là bạn bè chung gọi tới.

Ban đầu anh ta không muốn nghe.

Nhưng người gọi là Trương Manh.

Cuối cùng vẫn nhấc máy.

“Thụy à.”

Giọng Trương Manh rất lạnh.

“Nghe nói cậu ly hôn rồi?”

Trần Thụy nhíu mày.

“Ai nói?”

“Tô Tình.”

Anh ta sững người.

“Tô Tình tìm cậu?”

“Tìm.”

“Cô ấy còn gửi cho tôi rất nhiều thứ.”

Trần Thụy lập tức ngồi thẳng người.

“Những thứ gì?”

Trương Manh bật cười.

Nhưng trong tiếng cười không có chút vui vẻ nào.

“Tôi vốn tưởng cậu là người đàn ông tốt.”

“Xem ra mắt tôi mù rồi.”

Nói xong.

Cô ấy cúp máy.

Trần Thụy lập tức gọi lại.

Nhưng không ai nghe.

Một cảm giác bất an mãnh liệt bắt đầu lan rộng.

Anh ta lập tức mở WeChat.

Trong nhóm bạn thân.

Tin nhắn đã lên đến hơn một trăm cái.

Bình thường mọi người rất náo nhiệt.

Nhưng hôm nay.

Không khí kỳ lạ đến đáng sợ.

Anh ta vừa xuất hiện.

Cả nhóm lập tức yên lặng.

Mấy giây sau.

Có người gửi một dấu chấm hỏi.

Tiếp theo.

Một người khác gửi:

“Cậu còn mặt mũi xuất hiện à?”

Trần Thụy chết lặng.

“Ý gì?”

Đối phương lập tức gửi một bức ảnh.

Là ảnh chụp hóa đơn chuyển khoản.

Người chuyển tiền.

Trần Thụy.

Người nhận.

Bạch Vy.

Số tiền.

Mười tám vạn.

Ngày chuyển.

Đúng dịp sinh nhật của Bạch Vy năm ngoái.

Ngay sau đó.

Một hóa đơn khác xuất hiện.

Dây chuyền kim cương.

Một trăm hai mươi nghìn.

Người nhận.

Bạch Vy.

Tiếp đó.

Lại thêm một hợp đồng thuê nhà.

Căn hộ cao cấp.

Tiền thuê ba mươi nghìn mỗi tháng.

Người sử dụng.

Bạch Vy.

Mồ hôi lạnh trên trán Trần Thụy lập tức chảy xuống.

Anh ta biết.

Đây đều là những chứng cứ mà tôi đã thu thập.

Một người bạn trong nhóm gửi tin nhắn.

“Tri kỷ tâm hồn?”

“Tri kỷ kiểu này tốn tiền thật đấy.”

Một người khác nói:

“Đúng vậy.”

“Tôi tưởng tri kỷ chỉ cần nói chuyện thôi.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...