“Không ngờ còn phải mua nhà.”
Không ai chửi thẳng.
Nhưng mỗi câu đều như một cái tát.
Đập thẳng vào mặt Trần Thụy.
Anh ta lập tức nhắn:
“Mọi người hiểu lầm rồi.”
“Chuyện không phải như các cậu nghĩ.”
Trương Manh trả lời ngay.
“Vậy là thế nào?”
“Những khoản tiền đó là giả à?”
Trần Thụy nghẹn họng.
Không phải giả.
“Tặng quà là giả à?”
Không phải.
“Thuê nhà là giả à?”
Vẫn không phải.
Trong nhóm yên lặng vài giây.
Sau đó.
Một người bạn học cũ tên Lưu Khải gửi một câu.
“Cậu nói cô ấy là tri kỷ.”
“Được.”
“Tôi hỏi thật.”
“Nếu chỉ là tri kỷ.”
“Vì sao phải thuê nhà riêng cho cô ấy?”
Trong khoảnh khắc ấy.
Toàn bộ nhóm chat im phăng phắc.
Ai cũng đang chờ câu trả lời.
Ngay cả Trần Thụy cũng ngẩn người.
Bởi vì đây chính là câu hỏi mà trước nay anh ta luôn cố tình né tránh.
Tại sao?
Bởi vì Bạch Vy thường xuyên mất ngủ.
Cho nên anh ta thuê nhà?
Hay vì công ty xa?
Hay vì cô ta không có người chăm sóc?
Lý do rất nhiều.
Nhưng tất cả đều không đủ sức thuyết phục.
Một người bạn khác gửi thêm.
“Vậy còn dây chuyền?”
“Còn du lịch?”
“Còn những lần nửa đêm bỏ vợ ở nhà chạy đi gặp cô ấy?”
“Cũng là tri kỷ à?”
Trần Thụy nhìn màn hình.
Ngực bỗng nhiên đau nhói.
Không biết vì vết mổ.
Hay vì những câu hỏi đó.
Suốt ba năm qua.
Anh ta luôn cho rằng mình quang minh chính đại.
Luôn cho rằng bản thân không làm gì sai.
Nhưng lần đầu tiên.
Khi tất cả những hành động ấy được đặt dưới ánh sáng.
Ngay cả chính anh ta cũng không biết phải giải thích thế nào.
Điện thoại lại rung lên.
Lần này là cuộc gọi của Bạch Vy.
Anh ta vừa nghe.
Giọng cô ta đã run rẩy.
“Anh Thụy.”
“Có người gửi những thứ đó cho em.”
“Bạn bè em đều biết rồi.”
“Có người còn mắng em là người thứ ba.”
Trần Thụy siết chặt điện thoại.
“Em đừng suy nghĩ nhiều.”
“Anh sẽ giải thích.”
“Giải thích thế nào?”
Bạch Vy bật khóc.
“Anh bảo em giải thích với mọi người thế nào đây?”
Trong lòng Trần Thụy bỗng dâng lên một sự mệt mỏi chưa từng có.
Anh ta đột nhiên phát hiện.
Từ lúc nhận đơn ly hôn đến giờ.
Mọi thứ đều đang sụp đổ.
Danh tiếng.
Bạn bè.
Các mối quan hệ.
Thậm chí cả niềm tin mà anh ta vẫn luôn tự hào.
Đúng lúc đó.
Một tin nhắn mới hiện lên.
Là từ tôi.
Chỉ có một câu.
“Tòa án đã tiếp nhận hồ sơ.”
“Kể từ hôm nay, mọi trao đổi giữa chúng ta vui lòng thông qua luật sư.”
Bên dưới.
Là thông tin liên hệ của Lý Khiết.
Nhìn dòng chữ đó.
Trần Thụy bỗng cảm thấy lạnh từ đầu đến chân.
Bởi vì anh ta biết.
Lần này.
Tôi không còn nói đùa nữa.
Mà thật sự muốn đưa cuộc hôn nhân này đến hồi kết.
Ngoài cửa sổ.
Trời bắt đầu đổ mưa.
Mưa rất lớn.
Những giọt nước đập vào cửa kính tạo thành từng tiếng vang nặng nề.
Trần Thụy ngồi một mình trong căn phòng tối.
Lần đầu tiên trong đời.
Anh ta phát hiện.
Có những thứ.
Một khi mất đi.
Sẽ không bao giờ tìm lại được nữa.
Chương 5: Bạch Nguyệt Quang Lộ Mặt
Sau khi tòa án tiếp nhận hồ sơ ly hôn.
Cuộc sống của tôi dường như đột nhiên yên tĩnh trở lại.
Không còn những cuộc điện thoại liên tục.
Không còn những tin nhắn giải thích.
Cũng không còn những lời biện minh quen thuộc của Trần Thụy.
Tôi chuyển khỏi căn nhà cũ.
Thuê một căn hộ gần công ty.
Không lớn.
Nhưng rất sáng.
Mỗi sáng mở rèm cửa ra đều có thể nhìn thấy ánh nắng.
Điều đó khiến tôi cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.
Buổi chiều hôm ấy.
Tôi nhận được một tin nhắn.
Người gửi là Bạch Vy.
“Tôi muốn gặp chị.”
Tôi nhìn màn hình vài giây.
Sau đó trả lời.
“Được.”
Một giờ sau.
Chúng tôi gặp nhau trong một quán cà phê yên tĩnh.
Bạch Vy đến sớm hơn tôi.
Cô ta ngồi cạnh cửa sổ.
Mặc chiếc váy màu trắng.
Gương mặt tái nhợt.
Thoạt nhìn quả thật rất giống hình tượng bạch nguyệt quang trong mắt đàn ông.
Mong manh.
Yếu đuối.
Khiến người khác muốn bảo vệ.
Nhìn thấy tôi.
Cô ta lập tức đứng lên.
“Chị Tô.”
Tôi gật đầu.
Bình thản ngồi xuống đối diện.
Không khí có chút ngượng ngập.
Người phục vụ mang cà phê tới.
Không ai lên tiếng trước.
Một lúc lâu sau.
Bạch Vy mới cắn môi.
“Tôi biết chị rất hận tôi.”
“Tôi không hận cô.”
Tôi đáp.
Cô ta ngẩn người.
“Tại sao?”
Tôi nhìn cô ta.
Ánh mắt bình tĩnh.
“Tôi đã từng hận.”
“Nhưng bây giờ không còn nữa.”
Người đáng để hận.
Là người tôi từng yêu.
Không phải người phụ nữ xa lạ ngồi trước mặt tôi.
Bạch Vy cúi đầu.
Ngón tay vô thức siết chặt tách cà phê.
“Tôi thật sự không muốn phá hoại gia đình của chị.”
“Tôi biết anh ấy đã kết hôn.”
“Nhưng…”
“Tôi không khống chế được bản thân.”
Nghe đến đó.
Tôi bật cười.
Lần này.
Nụ cười mang theo vài phần mỉa mai.
“Tình yêu à?”
Bạch Vy không nói gì.
Xem như ngầm thừa nhận.
Tôi lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ.
Đặt lên bàn.
Đẩy về phía cô ta.
“Cái gì vậy?”
“Cô tự xem đi.”
Bạch Vy mở tập hồ sơ.
Chỉ vài giây sau.
Sắc mặt cô ta lập tức thay đổi.
Trang đầu tiên.
Là hóa đơn mua dây chuyền kim cương.
Một trăm hai mươi nghìn.
Ngày sinh nhật của cô ta.
Trang thứ hai.
Là hóa đơn đặt phòng khách sạn ven biển.
Ngày lễ tình nhân.
Trang thứ ba.
Là chứng từ chuyển khoản.
Mười tám vạn.
Lời nhắn chuyển tiền.
“Mua thứ em thích.”
Từng trang.
Từng trang một.
Đều giống như một cái tát.
Đập mạnh vào mặt Bạch Vy.
Tôi ngồi yên lặng nhìn cô ta.
Nhìn sắc mặt cô ta từ trắng chuyển sang đỏ.
Rồi từ đỏ chuyển thành trắng.
Cuối cùng.
Bạch Vy không chịu nổi nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)