Cô ta run giọng hỏi:
“Chị đưa tôi xem những thứ này để làm gì?”
Tôi khẽ nhấp một ngụm cà phê.
Sau đó nói:
“Tôi muốn cô hiểu một chuyện.”
“Tôi ly hôn.”
“Không phải vì cô.”
“Tôi ly hôn.”
“Là vì tôi thấy ghê tởm người đàn ông đó.”
Không khí trong quán cà phê bỗng trở nên yên tĩnh.
Ngay cả tiếng nhạc nhẹ cũng dường như nhỏ đi rất nhiều.
Bạch Vy ngây người.
Có lẽ cô ta đã nghĩ đến rất nhiều khả năng.
Tôi sẽ mắng cô ta.
Sẽ chất vấn cô ta.
Hoặc thậm chí sẽ tát cô ta.
Nhưng không.
Tôi chỉ đang nói sự thật.
“Tôi từng rất yêu Trần Thụy.”
“Tôi từng nghĩ anh ấy là người tốt nhất thế giới.”
“Tôi từng tin tưởng anh ấy hơn cả bản thân mình.”
“Nhưng rồi sao?”
Tôi cười nhạt.
“Người đàn ông đó vừa nói yêu tôi.”
“Vừa tiêu tiền của gia đình cho một người phụ nữ khác.”
“Vừa nói cô là tri kỷ.”
“Vừa làm những chuyện chỉ người yêu mới làm.”
“Tôi không thấy cao thượng.”
“Tôi chỉ thấy giả tạo.”
Mỗi một câu nói ra.
Sắc mặt Bạch Vy lại khó coi thêm một phần.
Bởi vì cô ta biết.
Tôi nói đúng.
Từ đầu đến cuối.
Người hưởng thụ tất cả những điều đó chính là cô ta.
Một lúc lâu sau.
Cô ta mới nghẹn ngào lên tiếng.
“Nhưng anh ấy thật sự yêu chị.”
Lần này.
Tôi bật cười thành tiếng.
“Yêu tôi?”
“Tình yêu nào lại khiến vợ mình sống như một kẻ ngu?”
“Tình yêu nào lại để người khác gọi người phụ nữ kia là tri kỷ?”
“Tình yêu nào lại đem một nửa quả thận tặng cho người khác?”
Bạch Vy không trả lời được.
Tôi cũng không cần cô ta trả lời.
Bởi vì đáp án đã quá rõ ràng.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại của cô ta vang lên.
Màn hình hiện tên.
Trần Thụy.
Bạch Vy vô thức muốn tắt đi.
Nhưng tôi đã nhìn thấy.
Tôi đứng dậy.
Cầm túi xách.
Cuộc gặp hôm nay.
Đến đây là đủ rồi.
“Chị Tô.”
Bạch Vy đột nhiên gọi tôi lại.
Tôi quay đầu.
Cô ta nhìn tôi.
Đôi mắt đỏ hoe.
“Chị có từng nghĩ.”
“Nếu không có chị.”
“Có lẽ người ở bên anh ấy sẽ là tôi.”
Tôi nhìn cô ta rất lâu.
Sau đó khẽ cười.
Một nụ cười vô cùng bình thản.
“Tôi không quan tâm.”
“Tôi chỉ biết.”
“Nếu một người đàn ông có thể bị người khác cướp đi.”
“Thì anh ta vốn chưa từng thuộc về tôi.”
Nói xong.
Tôi xoay người rời đi.
Bạch Vy ngồi yên tại chỗ.
Nhìn theo bóng lưng tôi.
Không biết vì sao.
Trong lòng cô ta bỗng xuất hiện một cảm giác thất bại mãnh liệt.
Cô ta vốn tưởng.
Người thắng là mình.
Dù sao người được Trần Thụy yêu thương cũng là mình.
Người được anh ta hiến thận cứu sống cũng là mình.
Nhưng giờ phút này.
Nhìn người phụ nữ rời đi với dáng vẻ bình thản ấy.
Cô ta đột nhiên nhận ra.
Người thật sự thua cuộc.
Có lẽ không phải Tô Tình.
Mà là chính mình.
Bởi vì từ đầu đến cuối.
Tô Tình vẫn giữ được lòng tự trọng.
Còn cô ta.
Lại sống trong một mối quan hệ không thể công khai.
Sau khi tôi rời khỏi quán cà phê.
Điện thoại rung lên.
Là tin nhắn của Lý Khiết.
“Tô Tình.”
“Có tin tốt.”
“Tòa án vừa gửi thông báo.”
“Bên phía Trần Thụy đã chính thức nhận được giấy triệu tập.”
Tôi nhìn dòng chữ đó.
Khóe môi khẽ cong lên.
Lần đầu tiên sau rất nhiều năm.
Tôi cảm thấy tương lai của mình đang dần sáng lên.
Còn ở phía bên kia.
Trong quán cà phê.
Bạch Vy nhìn cuộc gọi thứ mười ba của Trần Thụy.
Cuối cùng cũng bấm nghe.
Giọng Trần Thụy đầy lo lắng vang lên.
“Em đang ở đâu?”
“Anh tìm em cả buổi.”
Bạch Vy nhìn ra cửa kính.
Nơi tôi vừa rời đi.
Nước mắt bất chợt rơi xuống.
Lần đầu tiên.
Cô ta không còn cảm thấy vui vẻ vì sự quan tâm ấy nữa.
Bởi vì cô ta phát hiện.
Người đàn ông khiến hai người phụ nữ tổn thương.
Có lẽ chưa từng yêu ai thật lòng.
Ngoài chính bản thân mình.
Chương 6: Người Mất Kiểm Soát
Một tuần sau khi xuất viện.
Trần Thụy cuối cùng cũng quay về căn nhà của chúng tôi.
Không.
Phải nói là căn nhà trước đây từng thuộc về chúng tôi.
Suốt một tuần qua, anh ta gần như ở lại công ty.
Một phần vì cơ thể chưa hồi phục.
Một phần vì không muốn đối mặt với hiện thực.
Anh ta luôn nghĩ.
Chỉ cần đợi thêm vài ngày.
Đợi tôi nguôi giận.
Mọi chuyện rồi sẽ giống như trước.
Dù sao trong bảy năm hôn nhân.
Mỗi lần xảy ra mâu thuẫn.
Người chủ động xuống nước luôn là tôi.
Người chủ động làm hòa cũng luôn là tôi.
Cho nên lần này chắc cũng không ngoại lệ.
Ít nhất anh ta vẫn luôn nghĩ như vậy.
Chiếc chìa khóa tra vào ổ khóa.
Cửa mở ra.
Khoảnh khắc bước vào nhà.
Trần Thụy bỗng đứng sững lại.
Quá yên tĩnh.
Yên tĩnh đến mức khiến người ta thấy xa lạ.
Trước đây mỗi lần về nhà.
Dù muộn thế nào.
Đèn phòng khách vẫn luôn sáng.
Trên bàn ăn thường có canh nóng.
Có khi là canh xương.
Có khi là canh hải sản anh ta thích.
Nếu tôi tăng ca.
Tôi cũng sẽ để lại một tờ giấy nhắn.
“Canh trong nồi, nhớ hâm nóng.”
Nhưng hôm nay.
Không còn gì cả.
Không có ánh đèn.
Không có mùi thức ăn.
Không có tờ giấy nhắn quen thuộc.
Chỉ có bóng tối lạnh lẽo.
Trần Thụy đứng giữa phòng khách.
Lần đầu tiên cảm thấy căn nhà rộng đến vậy.
Anh ta bật đèn.
Ánh sáng tràn ngập căn phòng.
Rồi ngay lập tức phát hiện điều gì đó không đúng.
Ảnh cưới không còn nữa.
Bức ảnh lớn treo trên tường phòng khách.
Biến mất rồi.
Chỉ còn lại dấu vết nhạt màu trên tường.
Nơi đó từng là tấm ảnh chụp vào ngày cưới.
Trong ảnh.
Tôi cười rất hạnh phúc.
Anh ta cũng cười rất hạnh phúc.
Ít nhất khi đó.
Cả hai đều từng thật lòng.
Trần Thụy bước nhanh đến gần.
Bàn tay vô thức chạm lên bức tường trống.
Trong lòng bỗng xuất hiện cảm giác hụt hẫng kỳ lạ.
Chaporia
Bình Luận (0)