20px

Anh ta lập tức đi về phía phòng ngủ.

Tủ quần áo mở ra.

Một nửa đã trống.

Những chiếc váy của tôi.

Những chiếc áo khoác tôi thích.

Toàn bộ đều không còn.

Chỉ còn lại quần áo của anh ta treo lẻ loi.

Giống như một người bị bỏ lại.

Bàn trang điểm cũng sạch sẽ.

Không còn mỹ phẩm.

Không còn nước hoa.

Không còn dây buộc tóc.

Thậm chí cả chiếc cốc đánh răng màu hồng tôi dùng suốt nhiều năm cũng biến mất.

Tôi đã dọn đi rất sạch.

Sạch đến mức giống như chưa từng tồn tại.

Một cảm giác hoảng loạn bất ngờ bóp nghẹt trái tim Trần Thụy.

Anh ta lập tức lấy điện thoại.

Gọi cho tôi.

Vẫn không kết nối được.

Tin nhắn gửi đi.

Hiện một dấu chấm than màu đỏ.

Anh ta đã bị chặn.

Lần đầu tiên.

Trần Thụy hiểu thế nào là bị người khác hoàn toàn gạt khỏi cuộc sống.

Anh ta ngồi xuống mép giường.

Ánh mắt vô thức nhìn về phía ngăn kéo đầu giường.

Bên trong có một chiếc USB.

Anh ta nhớ ra rồi.

Năm ngoái khu chung cư xảy ra vài vụ trộm.

Tôi lo lắng nên lắp camera trong nhà.

Sau đó còn sao lưu dữ liệu vào USB.

Khi ấy Trần Thụy từng cười.

Nói tôi quá cẩn thận.

Tôi chỉ cười đáp:

“Có chuẩn bị vẫn tốt hơn.”

Không hiểu sao.

Hôm nay anh ta lại muốn mở nó lên.

Laptop khởi động.

Video bắt đầu chạy.

Màn hình hiện lên cảnh phòng khách quen thuộc.

Ngày ghi hình là ba tháng trước.

Buổi tối hôm đó.

Anh ta nhớ rất rõ.

Bởi vì hôm ấy là sinh nhật của Bạch Vy.

Anh ta nói với tôi rằng phải tăng ca.

Nhưng thực tế lại đi ăn tối cùng Bạch Vy.

Trong video.

Tôi mặc tạp dề.

Một mình bận rộn trong bếp.

Trên bàn là chiếc bánh kem.

Có nến.

Có rượu vang.

Có những món ăn anh ta thích nhất.

Tôi thỉnh thoảng nhìn đồng hồ.

Từ bảy giờ.

Đến tám giờ.

Rồi chín giờ.

Đồ ăn nguội dần.

Ngọn nến cũng cháy hết.

Cuối cùng.

Điện thoại reo lên.

Tôi vui vẻ bắt máy.

Nụ cười trên mặt lập tức đông cứng.

Trần Thụy biết cuộc gọi đó.

Chính là cuộc gọi anh ta báo không về.

Trong video.

Tôi đứng rất lâu.

Sau đó ngồi xuống.

Lặng lẽ ăn một miếng bánh kem.

Ăn được một nửa.

Bỗng nhiên bật khóc.

Tiếng khóc không lớn.

Nhưng từng tiếng nức nở đều khiến người ta nghẹt thở.

Trần Thụy nhìn màn hình.

Ngón tay bắt đầu run lên.

Anh ta không nhớ.

Hoàn toàn không nhớ hôm đó là ngày gì.

Nhưng tôi nhớ.

Bởi vì đó là sinh nhật của tôi.

Video tiếp tục phát.

Ngày hôm sau.

Tôi dậy từ rất sớm.

Dọn dẹp bánh kem.

Thu dọn bàn ăn.

Giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Một đoạn khác.

Là nửa năm trước.

Tôi ôm bụng ngồi trên ghế sofa.

Sắc mặt rất nhợt nhạt.

Liên tục gọi điện cho anh ta.

Nhưng không ai nghe máy.

Sau đó.

Tôi tự bắt taxi đến bệnh viện.

Mãi đến khuya mới trở về.

Trần Thụy cố gắng nhớ lại.

Rất lâu sau.

Anh ta mới nhớ ra.

Hôm đó Bạch Vy bị sốt.

Anh ta đã ở cạnh cô ta cả ngày.

Video thứ ba.

Là một đêm mưa.

Tôi ngồi trước laptop.

Tìm kiếm rất nhiều thứ.

“Chồng ngoại tình tinh thần phải làm sao?”

“Làm sao cứu vãn hôn nhân?”

“Làm thế nào để chồng quay về với gia đình?”

Từng dòng chữ hiện lên rõ ràng.

Mỗi lần nhìn thấy.

Trái tim Trần Thụy lại đau thêm một chút.

Cho đến đoạn cuối cùng.

Tôi gục đầu xuống bàn làm việc.

Ngủ thiếp đi.

Màn hình máy tính vẫn sáng.

Dòng chữ cuối cùng vẫn còn đó.

“Liệu anh ấy có còn yêu mình không?”

Trong khoảnh khắc ấy.

Một thứ gì đó trong lòng Trần Thụy hoàn toàn sụp đổ.

Anh ta luôn cho rằng người đau khổ là mình.

Cho rằng mình bị ép giữa tình nghĩa và trách nhiệm.

Nhưng giờ đây.

Nhìn những hình ảnh này.

Anh ta mới phát hiện.

Người thật sự chịu đựng suốt những năm qua.

Là tôi.

Là người phụ nữ đã cố gắng hết lần này đến lần khác để cứu vãn cuộc hôn nhân.

Mà anh ta lại từng bước đẩy cô ấy vào tuyệt vọng.

Màn hình tối đi.

Căn phòng trở nên yên lặng.

Trần Thụy ngồi một mình trên ghế.

Hai mắt đỏ hoe.

Rất lâu sau.

Anh ta đưa tay che mặt.

Bờ vai khẽ run lên.

Tiếng nức nở nghẹn ngào vang lên trong căn nhà trống trải.

Đây là lần đầu tiên sau nhiều năm.

Anh ta khóc.

Không phải vì đau sau phẫu thuật.

Không phải vì danh tiếng bị ảnh hưởng.

Mà vì cuối cùng anh ta cũng nhìn thấy.

Người phụ nữ từng yêu mình đến tận cùng.

Đã đau khổ như thế nào.

Chỉ tiếc.

Khi anh ta nhìn thấy tất cả những điều đó.

Tôi đã không còn ở đây nữa.

Chương 7: Những Năm Tháng Bị Bỏ Quên

Đêm đó.

Trần Thụy ngồi trong phòng làm việc đến tận sáng.

Chiếc USB vẫn cắm trên máy tính.

Màn hình không ngừng phát lại từng đoạn video cũ.

Anh ta không biết mình đang tìm kiếm điều gì.

Hay nói đúng hơn.

Anh ta không dám tắt đi.

Bởi vì một khi màn hình tối xuống.

Căn nhà này sẽ lại trở về với sự trống rỗng đáng sợ.

Bốn giờ sáng.

Video chuyển sang một ngày khác.

Ngày đó là kỷ niệm năm năm kết hôn của họ.

Trong hình ảnh.

Tô Tình thức dậy từ rất sớm.

Cô vào bếp.

Tự tay làm bữa sáng.

Sau đó còn cắm một bình hoa nhỏ trên bàn ăn.

Trần Thụy nhìn thấy cảnh ấy.

Trong đầu lập tức hiện lên ký ức năm đó.

Hôm đó anh ta nói phải gặp khách hàng.

Nên không thể về nhà.

Nhưng thực tế.

Anh ta đang ở một quán cà phê cùng Bạch Vy.

Bởi vì Bạch Vy vừa chia tay bạn trai.

Tâm trạng không tốt.

Anh ta cho rằng mình chỉ đang an ủi một người bạn.

Nhưng lúc này.

Nhìn người phụ nữ trong video vui vẻ chuẩn bị mọi thứ.

Nhìn cô liên tục nhìn đồng hồ.

Từ sáng đến tối.

Ánh mắt Trần Thụy dần đỏ lên.

Buổi tối.

Tô Tình thay chiếc váy mới.

Ngồi một mình bên bàn ăn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...