Đồ ăn nóng rồi nguội.
Nguội rồi lại hâm nóng.
Đến hơn mười giờ đêm.
Cô mới nhận được cuộc gọi.
Trần Thụy nhớ rất rõ cuộc gọi ấy.
Khi đó anh ta còn có chút khó chịu.
Bởi vì Tô Tình hỏi:
“Anh còn nhớ hôm nay là ngày gì không?”
Lúc đó anh ta đã trả lời thế nào?
À.
Anh ta nhớ ra rồi.
Anh ta nói:
“Tô Tình, em trưởng thành một chút được không?”
“Chỉ là một ngày kỷ niệm thôi.”
“Đừng lúc nào cũng đặt những chuyện vô nghĩa lên hàng đầu.”
Trong video.
Sau khi cúp điện thoại.
Tô Tình ngồi yên rất lâu.
Cuối cùng.
Cô lấy điện thoại ra.
Tự chụp một tấm ảnh với chiếc bánh kem.
Rồi đăng lên vòng bạn bè.
Dòng trạng thái chỉ có bốn chữ.
“Vẫn rất hạnh phúc.”
Khoảnh khắc nhìn thấy dòng chữ ấy.
Trần Thụy bỗng cảm thấy đau đến nghẹt thở.
Bởi vì giờ anh ta mới hiểu.
Đó không phải hạnh phúc.
Mà là tự lừa dối bản thân.
Video tiếp tục chuyển sang đoạn khác.
Lần này là hai năm trước.
Tô Tình đang nằm trên ghế sofa.
Trên trán dán miếng hạ sốt.
Khuôn mặt đỏ bừng.
Rõ ràng đang bệnh rất nặng.
Cô cầm điện thoại gọi cho anh ta.
Một lần.
Hai lần.
Ba lần.
Không ai nghe máy.
Sau đó.
Cô gượng dậy.
Tự mặc áo khoác.
Một mình bắt taxi đến bệnh viện.
Trần Thụy chết lặng.
Ngày hôm đó…
Anh ta đang ở đâu?
Anh ta cố gắng nhớ lại.
Rất lâu sau mới nhớ ra.
Ngày hôm đó Bạch Vy bị đau dạ dày.
Anh ta ở bệnh viện cùng cô ta suốt một ngày.
Đến tối mới về.
Thậm chí còn trách Tô Tình vì sao không nấu cơm.
Ngón tay Trần Thụy bắt đầu run lên.
Anh ta không dám xem tiếp.
Nhưng ánh mắt lại không thể rời khỏi màn hình.
Giống như một người đang tự hành hạ mình.
Lại giống như một kẻ phạm tội cuối cùng cũng nhìn thấy chứng cứ.
Buổi sáng.
Ánh nắng dần tràn vào căn phòng.
Video chuyển sang năm ngoái.
Đó là khoảng thời gian mối quan hệ của họ đã bắt đầu rạn nứt.
Tô Tình ngồi trước máy tính.
Không làm việc.
Cũng không xem phim.
Mà đang tìm kiếm trên mạng.
“Làm sao cứu vãn hôn nhân?”
“Chồng có tri kỷ tâm hồn phải làm sao?”
“Làm sao để người mình yêu quay về?”
Trần Thụy nhìn từng dòng chữ.
Lòng đau như dao cắt.
Anh ta chưa từng biết.
Thì ra khi mình cho rằng Tô Tình đang làm loạn.
Cô lại đang cố gắng cứu cuộc hôn nhân này.
Anh ta tiếp tục xem.
Một ngày khác.
Tô Tình ngồi trước màn hình.
Từng bài viết hiện lên.
“Làm sao để trở nên dịu dàng hơn?”
“Đàn ông thích kiểu phụ nữ nào?”
“Làm thế nào để không khiến chồng cảm thấy áp lực?”
Sau đó.
Cô mở ghi chú.
Viết rất nhiều điều.
Không được cãi nhau.
Không được chất vấn.
Không được nhắc đến Bạch Vy.
Phải dịu dàng hơn.
Phải hiểu chuyện hơn.
Phải bao dung hơn.
Nhìn những dòng chữ ấy.
Trần Thụy bỗng bật khóc.
Người phụ nữ mà anh ta từng nói là vô lý.
Từng nói là tầm thường.
Lại đang cố gắng thay đổi bản thân vì anh ta.
Còn anh ta thì sao?
Anh ta chưa từng thay đổi điều gì.
Thậm chí còn cảm thấy tất cả là điều hiển nhiên.
Màn hình tiếp tục phát.
Một đoạn video cuối cùng xuất hiện.
Thời gian là ba tháng trước.
Cũng là đoạn video khiến Trần Thụy hoàn toàn sụp đổ.
Trong hình.
Đã hơn một giờ sáng.
Cả căn nhà tối om.
Chỉ còn ánh sáng từ màn hình máy tính.
Tô Tình ngồi một mình trước bàn làm việc.
Khuôn mặt tiều tụy.
Ánh mắt đỏ hoe.
Rõ ràng vừa mới khóc.
Trước mặt cô là một trang web tư vấn tâm lý.
Dòng chữ trên màn hình rất lớn.
“Liệu anh ấy có còn yêu tôi không?”
Tô Tình nhìn câu hỏi đó rất lâu.
Rất lâu.
Cuối cùng.
Cô tự trả lời.
“Chắc là không.”
Nói xong.
Nước mắt lập tức rơi xuống.
Cô đưa tay lau đi.
Nhưng càng lau càng nhiều.
Sau đó.
Cô gục đầu xuống bàn.
Khóc đến cả người run lên.
Tiếng khóc bị đè nén đến cực điểm.
Giống như sợ ai đó nghe thấy.
Giống như ngay cả đau khổ cũng phải cẩn thận.
Trần Thụy nhìn màn hình.
Hai mắt đỏ ngầu.
Anh ta nhớ hôm đó.
Rất rõ.
Bởi vì tối hôm ấy.
Anh ta đang cùng Bạch Vy ăn tối.
Bạch Vy kể một câu chuyện cười.
Anh ta còn cười rất vui vẻ.
Trong khi đó.
Người vợ của anh ta đang ngồi một mình trong căn nhà lạnh lẽo.
Khóc đến không thở nổi.
Mà anh ta hoàn toàn không biết.
Không.
Không phải không biết.
Mà là chưa từng muốn biết.
Video kết thúc.
Màn hình tối lại.
Trong căn phòng yên tĩnh.
Trần Thụy ngồi bất động.
Anh ta nhìn hình ảnh phản chiếu của mình trên màn hình đen.
Lần đầu tiên cảm thấy xa lạ.
Xa lạ đến đáng sợ.
Người đàn ông trong đó.
Ích kỷ.
Ngu ngốc.
Tự cho mình là đúng.
Luôn dùng hai chữ “tình nghĩa” để biện minh cho mọi tổn thương mình gây ra.
Nhưng thực chất.
Lại là người tàn nhẫn nhất.
Đúng lúc ấy.
Điện thoại rung lên.
Là thông báo từ tòa án.
Phiên hòa giải đầu tiên được ấn định vào tuần sau.
Trần Thụy nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Rồi đột nhiên đứng bật dậy.
Không.
Anh ta không thể ly hôn.
Ít nhất.
Anh ta phải gặp Tô Tình.
Phải nói cho cô biết.
Anh ta biết mình sai rồi.
Anh ta biết tất cả rồi.
Chỉ là anh ta không hề biết.
Có những lời xin lỗi.
Khi nói ra quá muộn.
Thì đã không còn ý nghĩa nữa.
Chương 8: Chân Tướng Của Bạch Vy
Phiên hòa giải trước khi ly hôn diễn ra vào thứ Ba.
Tôi đến rất đúng giờ.
Trần Thụy đến sớm hơn tôi.
Chỉ mới hơn một tuần không gặp.
Anh ta đã gầy đi trông thấy.
Quầng thâm dưới mắt rất đậm.
Sắc mặt cũng không còn vẻ điềm tĩnh như trước.
Nhìn thấy tôi.
Anh ta lập tức đứng dậy.
“Tô Tình.”
Tôi không đáp.
Chỉ bình thản ngồi xuống vị trí đối diện.
Chaporia
Bình Luận (0)