20px

Luật sư Lý Khiết ngồi bên cạnh tôi.

Trong khi phía đối diện.

Trần Thụy đến một mình.

Không có luật sư.

Cũng không có Bạch Vy.

Người hòa giải vừa bắt đầu.

Trần Thụy đã lên tiếng.

“Tôi không đồng ý ly hôn.”

Lý Khiết cười nhạt.

“Anh Trần.”

“Anh không đồng ý là quyền của anh.”

“Nhưng việc ly hôn chỉ là vấn đề thời gian.”

Trần Thụy siết chặt tay.

Ánh mắt vẫn nhìn tôi.

“Tô Tình.”

“Anh biết anh sai rồi.”

“Cho anh một cơ hội được không?”

Tôi nhìn anh ta.

Giọng nói bình thản.

“Anh muốn cơ hội nào?”

“Quay về như trước?”

“Coi như chưa từng có Bạch Vy?”

“Coi như anh chưa từng đưa tiền cho cô ấy?”

“Coi như anh chưa từng hiến thận cho cô ấy?”

Mỗi câu hỏi đều khiến sắc mặt Trần Thụy tái đi một phần.

Anh ta không trả lời được.

Bởi vì ngay cả chính anh ta cũng biết.

Không thể quay lại nữa.

Phiên hòa giải kết thúc không vui vẻ.

Nhưng với tôi.

Nó không còn quan trọng.

Bởi vì trong suốt quá trình đó.

Tôi không còn cảm thấy đau lòng nữa.

Chỉ còn sự bình tĩnh.

Buổi chiều.

Tôi nhận được cuộc gọi từ một người lạ.

“Là chị Tô đúng không?”

“Tôi là Lâm San.”

“Từng làm việc cùng Bạch Vy.”

Tôi hơi bất ngờ.

“Chuyện gì vậy?”

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

Sau đó nói:

“Tôi nghĩ có vài chuyện chị nên biết.”

Một giờ sau.

Chúng tôi gặp nhau trong một nhà hàng nhỏ.

Lâm San là một cô gái hơn ba mươi tuổi.

Ánh mắt rất thẳng thắn.

Cô ấy không vòng vo.

Vừa ngồi xuống đã lấy điện thoại ra.

“Bạch Vy không vô tội như chị nghĩ.”

Tôi khẽ nhíu mày.

Lâm San mở một đoạn ghi âm.

Giọng nói quen thuộc vang lên.

Là Bạch Vy.

Âm thanh rất rõ.

Có lẽ được ghi lại trong một buổi tụ tập bạn bè.

Trong đoạn ghi âm.

Có người hỏi:

“Cậu biết Trần Thụy đã có vợ mà?”

Bạch Vy cười.

“Tất nhiên là biết.”

“Vậy cậu còn tiếp xúc với anh ta làm gì?”

Tiếng cười của Bạch Vy lại vang lên.

“Tiếp xúc thì sao?”

“Có phải tôi ép anh ấy đâu.”

“Một người đàn ông nếu không thích tôi.”

“Tôi có chủ động thế nào cũng vô dụng.”

Một người khác nói:

“Nhưng anh ta là người có gia đình.”

Bạch Vy đáp rất nhanh.

“Thì đã sao?”

“Anh ấy hiểu tôi.”

“Còn vợ anh ấy thì không.”

“Với lại…”

Cô ta dừng một chút.

Giọng nói bỗng trở nên đắc ý.

“Một người đàn ông sẵn sàng chi tiền cho mình.”

“Sớm muộn gì cũng sẽ yêu mình thôi.”

Mọi người xung quanh cười ồ lên.

Có người trêu:

“Cậu tự tin thế?”

Bạch Vy cười rất vui vẻ.

“Tất nhiên.”

“Nếu một ngày nào đó anh ấy vì tôi mà làm chuyện lớn.”

“Tôi sẽ tin.”

“Ví dụ?”

“Cưới tôi.”

“Mua nhà cho tôi.”

“Hoặc hiến thận cho tôi.”

Ngay khi nghe đến đây.

Không khí trong căn phòng riêng trở nên yên tĩnh.

Lâm San tắt đoạn ghi âm.

Nhìn tôi.

“Tôi ghi âm đoạn này từ hai năm trước.”

“Tôi vẫn luôn giữ lại.”

“Tôi từng nghĩ sẽ không bao giờ dùng tới.”

“Tôi không ngờ…”

Cô ấy cười chua chát.

“Cuối cùng mọi chuyện lại diễn ra đúng như cô ta nói.”

Tôi ngồi yên.

Không nói gì.

Nhưng trong lòng cũng dâng lên một cảm giác lạnh lẽo.

Bởi vì điều đó chứng minh.

Bạch Vy không hề ngây thơ.

Cô ta biết rõ mọi chuyện.

Biết Trần Thụy đã kết hôn.

Biết tôi tồn tại.

Biết ranh giới ở đâu.

Nhưng cô ta vẫn lựa chọn bước qua.

Lâm San nhìn tôi.

“Còn một chuyện nữa.”

Cô ấy mở album ảnh.

Bên trong có rất nhiều ảnh chụp màn hình.

Là đoạn chat giữa Bạch Vy và bạn bè.

Một tin nhắn khiến tôi chú ý.

Bạch Vy viết:

“Người phụ nữ như Tô Tình thật đáng thương.”

“Giữ được danh phận thì sao?”

“Người được yêu vẫn là tôi.”

Tôi nhìn dòng chữ đó.

Bỗng nhiên bật cười.

Lâm San ngẩn người.

“Chị không tức giận à?”

Tôi lắc đầu.

“Tôi chỉ thấy buồn cười.”

“Buồn cười vì hai người bọn họ đều nghĩ mình đang chiến thắng.”

“Tới cuối cùng.”

“Chẳng ai thắng cả.”

Buổi tối.

Tôi gửi toàn bộ tài liệu cho Lý Khiết.

Ngay cả đoạn ghi âm cũng gửi đi.

Một giờ sau.

Lý Khiết gọi điện lại.

“Cậu chắc chắn muốn sử dụng nó?”

“Tất nhiên.”

“Có thể sẽ khiến mọi chuyện rất khó coi.”

Tôi nhìn ánh đèn ngoài cửa sổ.

Giọng nói bình thản.

“Từ khi anh ta hiến thận cho người phụ nữ khác.”

“Mọi chuyện đã đủ khó coi rồi.”

Sáng hôm sau.

Đoạn ghi âm xuất hiện trong nhóm bạn chung.

Không ai biết người gửi là ai.

Nhưng chỉ trong vòng một buổi sáng.

Gần như tất cả mọi người đều nghe được.

Trong công ty.

Trong nhóm bạn học.

Trong giới bạn bè chung.

Khắp nơi đều bàn tán.

Mọi người từng cho rằng Bạch Vy là người đáng thương.

Là người bệnh.

Là tri kỷ.

Nhưng bây giờ.

Mọi thứ đã thay đổi.

Chiều hôm đó.

Điện thoại của tôi rung lên.

Là cuộc gọi từ Trần Thụy.

Tôi không bắt máy.

Nhưng tin nhắn nhanh chóng được gửi tới.

“Tô Tình.”

“Đoạn ghi âm kia là em làm đúng không?”

Tôi nhìn màn hình.

Không trả lời.

Một phút sau.

Tin nhắn thứ hai lại tới.

“Lần này anh mới biết.”

“Thì ra anh chưa từng thật sự hiểu Bạch Vy.”

Nhìn dòng chữ ấy.

Tôi bỗng cảm thấy rất mệt.

Anh ta đến bây giờ mới nhận ra sao?

Không.

Có lẽ không phải bây giờ mới nhận ra.

Mà là đến lúc này.

Anh ta mới chịu thừa nhận.

Bởi vì người anh ta từng liều mạng bảo vệ.

Rốt cuộc cũng không giống như tưởng tượng.

Mà ở phía bên kia thành phố.

Trong căn hộ cao cấp.

Bạch Vy nhìn vô số tin nhắn chỉ trích trên điện thoại.

Hai mắt đỏ hoe.

Danh tiếng mà cô ta vất vả xây dựng nhiều năm.

Đang từng chút một sụp đổ.

Cô ta không biết.

Điều chờ đợi mình phía trước.

Mới chỉ là bắt đầu.

Chương 9: Sụp Đổ

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...
Chương 9 - Khi Tôi Không Còn Khóc Vì Anh | Chaporia