Có những thứ khi mất đi sẽ diễn ra rất chậm.
Nhưng cũng có những thứ chỉ cần một đêm là đủ để sụp đổ hoàn toàn.
Danh tiếng của Trần Thụy thuộc về loại thứ hai.
Sau khi đoạn ghi âm của Bạch Vy lan truyền.
Những lời bàn tán ngày càng nhiều.
Ban đầu chỉ là nhóm bạn bè.
Sau đó là đồng nghiệp.
Rồi dần dần lan đến cả công ty.
Người ta bắt đầu đào lại những chuyện cũ.
Những khoản tiền chuyển cho Bạch Vy.
Những món quà đắt đỏ.
Những chuyến du lịch riêng.
Cả chuyện hiến thận.
Mọi thứ đều bị đặt dưới ánh sáng.
Điều đáng sợ nhất không phải là bị người khác chỉ trích.
Mà là khi những người từng tin tưởng mình bắt đầu thất vọng.
Sáng hôm đó.
Trần Thụy đến công ty.
Vừa bước vào thang máy.
Cuộc trò chuyện bên trong lập tức ngừng lại.
Mọi người đều nhìn anh ta.
Ánh mắt rất kỳ lạ.
Không còn là ngưỡng mộ.
Không còn là tôn trọng.
Mà là dò xét.
Có người còn lặng lẽ tránh sang một bên.
Giống như không muốn đứng quá gần.
Trần Thụy siết chặt tay.
Vết thương sau phẫu thuật vẫn chưa lành hẳn.
Nhưng cảm giác đau đớn lúc này.
Lại không đến từ cơ thể.
Buổi họp sáng.
Giám đốc nhìn anh ta rất lâu.
Cuối cùng chỉ nói một câu.
“Chuyện cá nhân nên xử lý cho tốt.”
“Nó đã ảnh hưởng đến hình ảnh công ty.”
Không mắng.
Cũng không trách.
Nhưng còn khiến người ta khó chịu hơn.
Sau cuộc họp.
Một đồng nghiệp thân thiết nhiều năm kéo anh ta sang một bên.
“Thụy à.”
“Tôi hỏi thật.”
“Ông thật sự thích Bạch Vy đến mức đó sao?”
Trần Thụy chết lặng.
Trước đây.
Nếu ai hỏi câu này.
Anh ta sẽ lập tức phủ nhận.
Sẽ nói chỉ là tri kỷ.
Là bạn bè.
Là người hiểu mình.
Nhưng giờ phút này.
Ngay cả chính anh ta cũng không biết phải trả lời thế nào.
Người đồng nghiệp thở dài.
“Tô Tình tốt như vậy.”
“Ông thật sự không thấy đáng tiếc sao?”
Đáng tiếc sao?
Đương nhiên đáng tiếc.
Nhưng tiếc có ích gì?
Người đã bị anh ta đẩy đi rồi.
Buổi chiều.
Điện thoại reo lên.
Là Bạch Vy.
Từ sau đoạn ghi âm.
Hai người gần như không gặp mặt.
Trần Thụy nhìn màn hình rất lâu mới bắt máy.
“Alo.”
Giọng Bạch Vy khàn đặc.
“Anh có thể đến gặp em không?”
Một giờ sau.
Hai người gặp nhau trong căn hộ cao cấp trước đây.
Căn hộ này vốn là nơi Trần Thụy thuê cho cô ta.
Ngày trước.
Mỗi lần đến đây.
Anh ta đều cảm thấy yên tĩnh.
Thoải mái.
Nhưng hôm nay.
Mọi thứ đều trở nên ngột ngạt.
Bạch Vy ngồi trên ghế sofa.
Hai mắt sưng đỏ.
Bên cạnh là chiếc vali đã thu dọn một nửa.
Trần Thụy hơi ngẩn người.
“Em làm gì vậy?”
Bạch Vy cười khổ.
“Chuyển đi.”
“Tiếp tục ở đây cũng chẳng còn ý nghĩa.”
Trong phòng yên lặng vài giây.
Bạch Vy bỗng hỏi:
“Anh có hận em không?”
Trần Thụy lắc đầu.
“Tại sao anh phải hận em?”
Nghe vậy.
Bạch Vy bật cười.
Nhưng nụ cười ấy lại đầy chua chát.
“Anh biết không?”
“Em từng nghĩ.”
“Cuối cùng người thắng sẽ là em.”
Trần Thụy không nói gì.
Cô ta tiếp tục.
“Em nghĩ chỉ cần chờ đủ lâu.”
“Người đứng cạnh anh cuối cùng sẽ là em.”
“Nhưng bây giờ…”
Bạch Vy nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Em mới phát hiện.”
“Thì ra em chưa từng thắng.”
Trần Thụy nhíu mày.
“Em muốn nói gì?”
Bạch Vy cười.
Một giọt nước mắt lăn xuống.
“Anh Thụy.”
“Anh thật sự yêu em sao?”
Câu hỏi ấy khiến cả căn phòng yên lặng.
Rất lâu.
Không ai lên tiếng.
Bởi vì chính Trần Thụy cũng không biết đáp án.
Nếu yêu.
Tại sao lúc này trong đầu anh ta chỉ toàn là Tô Tình?
Nếu yêu.
Tại sao khi nhìn thấy video Tô Tình khóc.
Anh ta lại đau đến mức không thở nổi?
Nếu yêu.
Tại sao bây giờ ngồi trước mặt Bạch Vy.
Anh ta lại chỉ cảm thấy mệt mỏi?
Nhìn sự im lặng của anh ta.
Bạch Vy bỗng bật cười.
Tiếng cười mang theo nước mắt.
“Anh thấy chưa.”
“Đến chính anh cũng không trả lời được.”
Cô ta lau nước mắt.
Chậm rãi đứng dậy.
“Thật ra em biết.”
“Anh chưa từng yêu em.”
“Anh chỉ yêu cảm giác được em ngưỡng mộ.”
“Được em dựa dẫm.”
“Được làm người hùng.”
Mỗi một câu nói ra.
Sắc mặt Trần Thụy lại khó coi thêm một phần.
Bởi vì đó chính là sự thật.
Bạch Vy hít sâu một hơi.
Giọng nói dần bình tĩnh lại.
“Người em thích.”
“Là Trần Thụy được mọi người kính trọng.”
“Là Trần Thụy có gia đình hạnh phúc.”
“Là Trần Thụy khiến ai cũng ngưỡng mộ.”
“Còn anh bây giờ…”
Cô ta nhìn anh ta.
Ánh mắt tràn đầy thất vọng.
“Không còn là người đó nữa.”
Nói xong.
Bạch Vy kéo chiếc vali bên cạnh.
Chậm rãi đi về phía cửa.
Trần Thụy vô thức đứng dậy.
“Em đi đâu?”
Bạch Vy không quay đầu.
Chỉ nhẹ giọng nói:
“Ra nước ngoài.”
“Có lẽ sẽ không quay lại nữa.”
“Tạm biệt.”
Cánh cửa khép lại.
Trong căn hộ rộng lớn.
Chỉ còn lại một mình Trần Thụy.
Anh ta đứng yên rất lâu.
Rồi từ từ ngồi xuống ghế sofa.
Đây là nơi anh ta từng nghĩ sẽ mang lại hạnh phúc.
Là nơi anh ta từng bỏ ra rất nhiều tiền để giữ gìn.
Nhưng cuối cùng.
Nó lại trở thành nơi chẳng còn lại gì.
Điện thoại rung lên.
Là thông báo từ luật sư.
Phiên tòa ly hôn chính thức được ấn định.
Trần Thụy nhìn dòng chữ đó.
Bỗng nhiên bật cười.
Tiếng cười rất nhỏ.
Nhưng lại đau đớn đến cực điểm.
Bạch Vy đi rồi.
Bạn bè xa cách.
Danh tiếng sụp đổ.
Tô Tình cũng không còn muốn quay đầu.
Đến lúc này.
Anh ta mới phát hiện.
Người từng luôn đứng phía sau mình.
Người từng tha thứ hết lần này đến lần khác.
Mới là thứ quý giá nhất.
Chỉ tiếc.
Anh ta hiểu ra quá muộn.
Ngoài cửa sổ.
Hoàng hôn dần buông xuống.
Chaporia
Bình Luận (0)