Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Nhưng tôi không dừng lại.
Cũng không quay đầu.
Bởi vì tôi biết.
Có những câu chuyện.
Nhất định phải kết thúc.
Có những người.
Nhất định phải trở thành quá khứ.
Mãi đến khi bóng lưng tôi hoàn toàn biến mất.
Trần Thụy vẫn quỳ ở đó.
Một mình.
Giống như một kẻ bị bỏ lại giữa thế giới rộng lớn.
Lần đầu tiên trong đời.
Anh ta hiểu được cảm giác mất đi một người quan trọng là như thế nào.
Chỉ tiếc.
Người ấy sẽ không bao giờ quay trở lại nữa.
Chương 11: Ánh Sáng Sau Cơn Mưa
Một năm sau.
Buổi sáng mùa xuân.
Ánh nắng xuyên qua lớp rèm trắng, nhẹ nhàng phủ lên bàn làm việc.
Tôi đặt ly cà phê xuống.
Nhìn bản hợp đồng vừa ký xong.
Khóe môi bất giác cong lên.
Một năm.
Nói dài không dài.
Nói ngắn cũng không ngắn.
Nhưng đủ để cuộc đời một người thay đổi rất nhiều.
Sau khi ly hôn.
Tôi dùng khoản tài sản được phân chia để mở công ty tư vấn tài chính riêng.
Ban đầu rất khó khăn.
Có những ngày phải tăng ca đến nửa đêm.
Có những tháng liên tục đi công tác.
Nhưng kỳ lạ là.
Dù mệt đến đâu.
Tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc.
Bởi vì mọi cố gắng đều là vì chính mình.
Không còn phải chờ ai.
Không còn phải lấy cảm xúc của người khác làm trung tâm.
Cuộc sống như vậy.
Thật sự rất tốt.
Điện thoại trên bàn rung lên.
Là tin nhắn của Lý Khiết.
“Tối nay ăn cơm.”
“Không được từ chối.”
Tôi bật cười.
Trả lời một chữ.
“Được.”
Buổi tối.
Nhà hàng vẫn náo nhiệt như mọi khi.
Ngoài Lý Khiết.
Hôm nay còn có thêm vài người bạn khác.
Trong đó có một người đàn ông.
Tôi vừa bước vào.
Ánh mắt anh ấy đã nhìn sang.
Lý Khiết lập tức đứng dậy.
“Cậu đến rồi.”
“Tớ giới thiệu nhé.”
“Cố Minh Châu.”
“Bác sĩ tim mạch.”
Người đàn ông lịch sự gật đầu.
“Tô tiểu thư.”
Tôi mỉm cười.
“Chào anh.”
Thật ra.
Tôi biết anh ấy.
Ba tháng trước.
Một lần đi công tác.
Tôi bị đau dạ dày cấp tính.
Người trực hôm đó chính là anh.
Lúc truyền nước.
Tôi ngủ quên.
Đến khi tỉnh dậy.
Trên bàn đã có sẵn cháo nóng.
Y tá nói:
“Là bác sĩ Cố mua đấy.”
Khi ấy tôi cũng không nghĩ nhiều.
Không ngờ lại gặp lại.
Bữa ăn diễn ra rất vui vẻ.
Phần lớn thời gian là Lý Khiết nói.
Còn tôi và Cố Minh Châu chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu.
Nhưng càng nói chuyện.
Tôi càng nhận ra người đàn ông này rất khác.
Anh không hỏi về cuộc hôn nhân cũ.
Không tò mò quá khứ.
Cũng không cố tỏ ra ga lăng.
Anh chỉ lặng lẽ lắng nghe.
Thỉnh thoảng góp vài câu.
Nhưng luôn vừa đủ.
Khi tan tiệc.
Mọi người lần lượt rời đi.
Tôi đứng bên đường đợi xe.
Một chiếc áo khoác đột nhiên phủ lên vai.
Tôi quay đầu.
Là Cố Minh Châu.
“Ban đêm lạnh.”
“Đừng để bị cảm.”
Tôi hơi ngẩn người.
Rất lâu rồi.
Không còn ai quan tâm đến những điều nhỏ nhặt như vậy nữa.
“Tôi không lạnh.”
Anh cười.
“Nhưng tôi lạnh.”
“Tô tiểu thư cứ xem như đang giúp tôi giữ hộ áo.”
Tôi bật cười.
Lần đầu tiên.
Sau rất nhiều năm.
Tôi cười thoải mái như vậy.
Từ hôm đó.
Chúng tôi dần liên lạc nhiều hơn.
Không quá mãnh liệt.
Cũng không quá lãng mạn.
Chỉ giống như hai người trưởng thành đang chậm rãi bước vào cuộc sống của nhau.
Anh sẽ nhắc tôi ăn cơm.
Tôi sẽ nhắc anh nghỉ ngơi.
Anh biết tôi thích cà phê không đường.
Tôi biết anh ghét ăn rau mùi.
Những điều nhỏ bé ấy.
Lại khiến lòng người ấm áp hơn bất cứ lời hứa nào.
Mùa hè năm ấy.
Anh ngỏ lời.
Không có hoa hồng.
Không có nến.
Cũng không có màn cầu hôn lãng mạn.
Chỉ là một buổi chiều bình thường.
Sau khi tan làm.
Anh đưa tôi đến công viên ven sông.
Gió rất nhẹ.
Hoàng hôn rất đẹp.
Anh nhìn tôi.
Ánh mắt dịu dàng.
“Tô Tình.”
“Tôi biết quá khứ của em.”
“Tôi cũng biết em từng bị tổn thương.”
“Tôi không muốn thay thế bất kỳ ai.”
“Tôi chỉ muốn…”
Anh dừng một chút.
Khẽ cười.
“Những ngày sau này em không còn phải khóc nữa.”
Khoảnh khắc ấy.
Sống mũi tôi bỗng cay xè.
Không phải vì đau.
Mà vì được trân trọng.
Hóa ra.
Một người thật sự yêu bạn.
Sẽ không khiến bạn phải cố gắng để được yêu.
Sẽ không khiến bạn phải nghi ngờ bản thân.
Cũng sẽ không khiến bạn phải sống trong thấp thỏm.
Tôi nhìn anh.
Nhẹ nhàng gật đầu.
“Được.”
Nửa năm sau.
Chúng tôi đăng ký kết hôn.
Không tổ chức rình rang.
Chỉ mời vài người thân thiết.
Nhưng đó là đám cưới hạnh phúc nhất mà tôi từng có.
Một ngày mưa.
Tôi đứng trước cửa sổ văn phòng.
Nhìn những giọt nước chảy dài trên mặt kính.
Cố Minh Châu từ phía sau ôm lấy tôi.
“Đang nghĩ gì thế?”
Tôi tựa đầu vào vai anh.
“Không có gì.”
Thật ra là có.
Tôi vừa đọc được một tin tức.
Bạch Vy đã ra nước ngoài.
Không còn ai biết tin tức của cô ta.
Còn Trần Thụy.
Nghe nói đã xin chuyển công tác đến một thành phố khác.
Không lập gia đình.
Cũng không còn liên lạc với bạn bè cũ.
Cuộc đời anh ta thế nào.
Tôi không biết.
Cũng không muốn biết.
Bởi vì tất cả đều đã trở thành quá khứ.
“Tô Tình.”
Giọng Cố Minh Châu kéo tôi trở về thực tại.
“Hửm?”
Anh chỉ ra ngoài cửa sổ.
“Trời tạnh rồi.”
Tôi ngẩng đầu.
Quả thật.
Mưa đã ngừng.
Những tia nắng xuyên qua tầng mây.
Chiếu xuống thành phố.
Rực rỡ và ấm áp.
Giống hệt tâm trạng của tôi lúc này.
Tôi khẽ mỉm cười.
Nắm lấy tay người bên cạnh.
Lần này.
Tôi thật sự hạnh phúc rồi.
(Hết)
Chaporia
Bình Luận (0)