Người yêu năm năm.
Cuối cùng chỉ còn là người quen cũ.
…
Đúng lúc ấy.
Tiếng khóc nho nhỏ vang lên.
Bé con trong xe đẩy tỉnh giấc.
Bắt đầu quơ quào tay chân.
Thẩm Hoài lập tức cúi người.
Động tác thuần thục bế con lên.
“Ba đây.”
“Không khóc.”
Giọng nói dịu dàng đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Bé con vừa nghe thấy tiếng anh.
Lập tức nín khóc.
Còn cười khanh khách.
Một bàn tay nhỏ túm lấy cổ áo anh.
Không chịu buông.
Tôi bật cười.
“Con bé lại dính anh rồi.”
Thẩm Hoài bất đắc dĩ.
“Anh nghi ngờ mình chỉ là cái máy bế con.”
Tôi bị chọc cười.
Hai người nhìn nhau.
Trong mắt đều là ý cười.
Khung cảnh ấy quá tự nhiên.
Tự nhiên đến mức như thể không ai có thể chen vào.
…
Chu Tầm Nam đứng bên cạnh.
Bỗng cảm thấy bản thân thừa thãi.
Anh nhìn người đàn ông đang bế đứa bé.
Nhìn bàn tay đối phương xách túi đồ.
Nhìn chiếc khăn mỏng trên cổ tôi.
Bất giác nhớ ra.
Lúc nãy trời nổi gió.
Thẩm Hoài vừa tới đã cẩn thận quàng khăn cho tôi.
Việc nhỏ như vậy.
Anh chưa từng làm.
Không phải không làm được.
Mà là chưa từng nghĩ tới.
Trước đây.
Anh luôn cảm thấy.
Yêu nhau không cần để ý quá nhiều tiểu tiết.
Nhưng giờ phút này.
Anh mới hiểu.
Thì ra tình yêu thật sự.
Lại nằm trong vô số tiểu tiết ấy.
…
“Anh.”
Tôi đột nhiên gọi.
Thẩm Hoài cúi đầu.
“Hửm?”
“Tối nay về ăn gì?”
Anh suy nghĩ một chút.
“Cá hấp?”
“Hay cháo hải sản?”
Tôi lập tức nhíu mày.
“Em dị ứng hải sản.”
Thẩm Hoài sửng sốt.
Sau đó bật cười.
“Đúng rồi.”
“Anh quên mất.”
Nói xong.
Anh tự phạt mình.
“Vậy tối nay rửa bát.”
Tôi cười đến cong mắt.
“Được.”
Chu Tầm Nam đứng bên cạnh.
Nghe đoạn đối thoại ấy.
Cổ họng bỗng nghẹn lại.
Bởi câu nói đó.
Anh từng nghe qua.
Năm năm trước.
Người nhắc anh chuyện dị ứng hải sản.
Cũng là tôi.
Chỉ là lúc đó.
Anh chẳng để tâm.
…
Nhân viên trung tâm thương mại đi ngang qua.
Thấy bé con đáng yêu.
Không nhịn được hỏi:
“Con gái anh chị đáng yêu quá.”
“Bao nhiêu tuổi rồi?”
Thẩm Hoài cúi đầu nhìn con.
Khóe môi dịu dàng.
“Bốn tháng.”
Người nhân viên bật cười.
“Nhìn giống ba quá.”
Bé con như nghe hiểu.
Lập tức cười khanh khách.
Sau đó dang hai tay.
Ôm lấy cổ Thẩm Hoài.
Giọng non nớt vang lên:
“Ba…”
Tiếng gọi còn chưa rõ chữ.
Nhưng lại đủ khiến tất cả mọi người nghe thấy.
Không khí bỗng yên lặng.
Chu Tầm Nam đứng chết lặng tại chỗ.
Ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhỏ xíu kia.
Trái tim như bị ai đó hung hăng bóp chặt.
Bởi giờ phút này.
Anh mới thật sự hiểu.
Những gì mình đánh mất.
Không chỉ là một người phụ nữ.
Mà là cả một gia đình.
Một gia đình vốn dĩ anh từng có cơ hội sở hữu.
Nhưng chính tay anh đã từ bỏ.
Còn tôi.
Từ đầu đến cuối không hề quay đầu lại.
9
Đêm đó.
Sau khi rời khỏi trung tâm thương mại.
Chu Tầm Nam không về nhà.
Anh lái xe vô định trên đường.
Thành phố lên đèn.
Dòng xe cộ nối đuôi nhau kéo dài bất tận.
Nhưng trong đầu anh.
Lại chỉ còn hình ảnh cô bé bốn tháng tuổi ôm cổ Thẩm Hoài.
Rồi cất tiếng gọi:
“Ba…”
Tiếng gọi non nớt ấy.
Giống như một cây kim.
Cắm thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong lòng anh.
Ba năm trước.
Anh từng nghĩ.
Kết hôn là xiềng xích.
Con cái là gánh nặng.
Gia đình là trách nhiệm.
Anh còn trẻ.
Vẫn muốn tự do.
Vẫn muốn tận hưởng cuộc sống.
Cho nên mỗi lần cô nhắc tới chuyện tương lai.
Anh đều lựa chọn né tránh.
Nhưng bây giờ.
Nhìn người đàn ông khác ôm lấy hạnh phúc vốn từng thuộc về mình.
Anh mới phát hiện.
Có những thứ.
Một khi bỏ lỡ.
Sẽ không bao giờ quay lại nữa.
…
Rạng sáng hai giờ.
Chu Tầm Nam trở về căn hộ.
Anh không bật đèn.
Chỉ ngồi một mình trong bóng tối.
Lần đầu tiên sau nhiều năm.
Anh mở ngăn kéo cuối cùng trong phòng làm việc.
Nơi đó chứa rất nhiều đồ linh tinh.
Danh thiếp cũ.
Tài liệu cũ.
Một vài món quà chưa từng dùng đến.
Và cả những thứ thuộc về cô.
Anh nhớ.
Ngày chia tay.
Cô từng mang tới một chiếc hộp.
Đặt trước mặt anh.
Khi ấy anh đang họp trực tuyến.
Chỉ liếc nhìn một cái.
“Để đó đi.”
Sau đó.
Anh hoàn toàn quên mất.
Ba năm qua.
Chiếc hộp ấy vẫn nằm nguyên trong ngăn kéo.
Chưa từng được mở ra.
…
Chu Tầm Nam lấy nó ra.
Lớp bụi mỏng phủ trên mặt hộp.
Chứng minh nó đã bị bỏ quên rất lâu.
Anh nhìn chiếc hộp vài giây.
Trong lòng bỗng xuất hiện một dự cảm kỳ lạ.
Ngón tay chậm rãi mở nắp.
Bên trong chỉ có hai thứ.
Một chiếc nhẫn.
Và một mảnh giấy được gấp cẩn thận.
Khoảnh khắc nhìn thấy chiếc nhẫn ấy.
Tim anh đột nhiên đập mạnh.
Đó chính là chiếc nhẫn năm đó.
Chiếc nhẫn bạn thân cô từng đưa cho anh trong đám cưới.
Sau hôm đó.
Không ai nhắc tới nó nữa.
Chaporia
Bình Luận (0)