20px

Anh cũng quên mất nó đã đi đâu.

Hóa ra.

Là cô nhặt về.

Giữ lại.

Rồi trả cho anh.

Chu Tầm Nam cầm chiếc nhẫn lên.

Kim loại lạnh lẽo.

Nhưng lòng bàn tay anh lại nóng rát.

Năm đó.

Nếu anh nhận lấy.

Nếu anh quỳ xuống.

Nếu anh nói một câu đồng ý.

Có lẽ mọi chuyện đã khác.

Nhưng trên đời này.

Làm gì có chữ “nếu”.

Ánh mắt anh chuyển sang tờ giấy bên cạnh.

Mảnh giấy đã hơi ố vàng.

Chứng tỏ được viết từ rất lâu.

Anh mở ra.

Bên trên chỉ có một câu.

Nét chữ quen thuộc đến mức khiến mắt anh cay xè.

“Từ nay em sẽ không đợi nữa.”

Ngắn ngủi.

Chỉ tám chữ.

Không trách móc.

Không oán hận.

Không khóc lóc.

Nhưng lại khiến Chu Tầm Nam gần như không thể hô hấp.

Từ nay em sẽ không đợi nữa.

Anh ngồi trong bóng tối.

Lặp đi lặp lại câu nói ấy.

Bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện.

Nhớ lần đầu tiên cô nhắc chuyện kết hôn.

Lúc đó.

Hai người yêu nhau gần hai năm.

Cô nhìn thấy một đôi vợ chồng trẻ dắt con đi dạo trong công viên.

Ánh mắt đầy ngưỡng mộ.

“Tầm Nam.”

“Sau này chúng ta cũng sinh một bé gái nhé.”

Anh lúc đó đang xem điện thoại.

Thuận miệng đáp:

“Để sau này tính.”

Cô cười.

Không nói nữa.

Lần thứ hai.

Là sinh nhật hai mươi tám tuổi của cô.

Bạn bè đều đã lập gia đình.

Bữa tiệc chỉ còn lại hai người.

Cô thổi nến xong.

Lặng lẽ hỏi:

“Anh có nghĩ tới chuyện cưới em không?”

Anh nhớ mình đã trả lời thế nào.

“Em sốt ruột vậy à?”

Cô lập tức lắc đầu.

“Không phải.”

“Em chỉ hỏi thôi.”

Nhưng thực ra.

Anh biết.

Cô đã rất mong chờ.

Rồi còn vô số lần khác.

Đi ngang qua cửa hàng váy cưới.

Nhìn thấy trẻ con.

Nghe bạn bè thông báo kết hôn.

Mỗi lần như vậy.

Ánh mắt cô đều sáng lên.

Nhưng cuối cùng.

Lại tự mình dập tắt.

Chỉ vì anh không muốn.

Chu Tầm Nam ngửa đầu dựa vào ghế.

Bỗng nhớ tới một câu nói của bạn thân cô.

“Năm năm.”

“Cô ấy luôn tự tìm lý do giúp anh.”

Đúng vậy.

Cô luôn như thế.

Mỗi lần anh từ chối.

Người tìm lý do biện hộ cho anh là cô.

Người an ủi bản thân cũng là cô.

Thậm chí.

Đến lúc chia tay.

Cô vẫn giữ lại thể diện cho anh.

Chưa từng trách móc.

Chưa từng làm ầm ĩ.

Chỉ lặng lẽ rời đi.

Ngoài cửa sổ.

Trời bắt đầu sáng.

Ánh nắng đầu tiên len qua rèm cửa.

Rơi lên chiếc nhẫn trong tay anh.

Chu Tầm Nam cúi đầu nhìn nó.

Đột nhiên bật cười.

Tiếng cười khàn khàn.

Mang theo sự tự giễu.

Năm đó.

Anh cho rằng cô sẽ mãi chờ.

Cho rằng dù mình trao chiếc nhẫn ở tuổi ba mươi lăm hay bốn mươi.

Cô vẫn sẽ vui mừng đón lấy.

Cho nên anh không vội.

Chưa từng vội.

Nhưng anh quên mất.

Con người sẽ mệt.

Tình yêu cũng sẽ cạn.

Không ai có thể đứng mãi ở một chỗ.

Chờ một người không muốn bước tới.

Ánh mắt anh dừng trên dòng chữ cuối cùng.

“Từ nay em sẽ không đợi nữa.”

Ngón tay run nhẹ.

Cuối cùng.

Một giọt nước rơi xuống mặt giấy.

Rồi giọt thứ hai.

Giọt thứ ba.

Chu Tầm Nam cúi đầu.

Hai tay siết chặt chiếc nhẫn.

Lần đầu tiên trong suốt ba mươi năm cuộc đời.

Anh khóc.

Không phải vì mất đi một người yêu.

Mà vì cuối cùng cũng hiểu.

Mình đã đánh mất người yêu mình nhất.

Đánh mất rồi.

Mới biết quý trọng.

Nhưng mọi thứ.

Đã quá muộn.

10

Sinh nhật ba mươi tuổi của tôi.

Được tổ chức rất đơn giản.

Không phải khách sạn năm sao.

Không phải tiệc linh đình.

Chỉ là một buổi tụ họp nhỏ giữa gia đình và những người bạn thân thiết nhất.

Địa điểm là một khu nghỉ dưỡng ven hồ.

Bầu trời trong xanh.

Gió nhẹ.

Con gái tôi được hơn một tuổi.

Đang tập đi.

Lắc lư như chú vịt con giữa bãi cỏ.

Tiếng cười non nớt vang lên không ngừng.

Mỗi lần con ngã.

Thẩm Hoài đều lập tức đưa tay đỡ lấy.

Nhưng chưa bao giờ ngăn cản.

Anh luôn nói:

“Con phải tự học cách đứng dậy.”

Giống như năm đó.

Anh cũng để tôi tự học cách đứng dậy khỏi một mối tình đã chết.

Chỉ khác là.

Anh luôn đứng phía sau.

Chờ tôi quay đầu.

Bạn thân tôi mang bánh kem tới.

Vừa nhìn thấy tôi đã ôm chầm lấy.

“Chúc mừng tuổi ba mươi.”

“Cuối cùng cũng sống thành dáng vẻ mà mình thích.”

Tôi bật cười.

Không phủ nhận.

Ba năm trước.

Tôi từng rất sợ tuổi ba mươi.

Sợ già đi.

Sợ chưa kết hôn.

Sợ bị bỏ lại phía sau.

Nhưng bây giờ.

Tôi mới hiểu.

Điều đáng sợ nhất không phải tuổi tác.

Mà là sống sai người.

Buổi tối.

Tiệc bắt đầu.

Mọi người nâng ly.

Lần lượt kể những chuyện cũ.

Nhắc lại thời sinh viên.

Nhắc lại những lần cùng nhau thức trắng đêm làm đồ án.

Không khí vô cùng náo nhiệt.

Cho đến khi cửa khu nghỉ dưỡng mở ra.

Một bóng người xuất hiện.

Tiếng cười nói bỗng chậm lại.

Bạn thân tôi là người đầu tiên nhận ra.

Sắc mặt cô lập tức trầm xuống.

“Anh ta tới làm gì?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...