Tôi lấy ra một chiếc hộp nhỏ, lấy ra một đôi khuyên tai vàng ròng tinh xảo vô cùng.
“Bà nội, đây là con mua cho bà. Con mang về từ chuyến công tác ở Nam Mỹ, trong nước không mua được đâu. Con tìm mòn gót mới tìm được kiểu dáng hợp với bà như vậy, để con đeo thử cho bà nhé!”
Bà nội nhìn thấy món trang sức lấp lánh ánh vàng kia, gương mặt nhăn nheo cười thành một mớ rối bời.
“Con đó, con đó, bà từng tuổi này rồi, còn đeo mấy thứ này, chẳng phải thành yêu quái già rồi sao?” Bà cười ha hả nói, nhưng vẫn nghiêng tai về phía tôi.
Tôi khẽ cười một tiếng, tháo chiếc khuyên tai cũ vốn có của bà xuống, luồn chiếc kim vàng sáng bóng vào lỗ tai bà.
Đôi khuyên tai hình cá vàng được điểm xuyết bằng đôi mắt hồng ngọc, treo ngược trên dái tai chảy xệ của bà nội, khẽ đung đưa theo từng chuyển động của đầu bà.
“Đeo rồi thì đừng tháo xuống nữa, bà nhìn xem, đẹp biết bao.”
Tôi giơ một chiếc gương tròn lên cho bà nội, trong gương phản chiếu gương mặt già nua xấu xí như phù thủy kia.
Tôi ghé đến bên mặt bà, khẽ vuốt ve mái tóc bà.
“Bà đã nói từ lâu rồi mà, vẫn là cháu gái hiểu chuyện.”
Bà nội lẩm bẩm trước gương: “Mấy đứa cháu trai thối kia, đứa này đứa nọ chỉ biết chạy ra ngoài đánh mạt chược, chưa bao giờ mua đồ cho bà.”
Hơi thở đục ngầu của bà bay vào mũi tôi, khiến tôi buồn nôn một trận.
Ngay bây giờ, cứ như vậy bóp chết bà, cắn đứt cổ bà…
Sự hưng phấn khát máu khiến tôi run lên từng đợt.
Nhưng tôi kìm lại cơn xúc động.
Không thể phá hỏng kế hoạch.
Bà có cách chết thuộc về mình.
Trên bàn cơm tất niên đặt một chậu canh cá diếc trắng như sữa.
Con cá diếc chết lặng lơ lửng giữa hành lá và đậu phụ.
“Bà nội, bà nhìn đôi khuyên tai này của bà xem, có giống con cá diếc kia không?”
32
Chiều mùng Một Tết, tôi chủ động đề nghị tắm cho bà nội.
Bà vui vẻ nói được.
Một bà lão tám mươi tuổi, bị con trai ghét bỏ, bị con dâu chán ghét, những đứa cháu trai cưng cũng âm thầm mong bà chết sớm một chút, để thừa kế chút tài sản không nhiều của bà.
Bà nội chân tay bất tiện, đã rất lâu rồi không tắm.
Chỉ có đứa cháu gái lớn hiếu thuận là tôi, vào dịp Tết đoàn viên của vạn nhà, mới có thể thỏa mãn tâm nguyện tốt đẹp ấy của bà, giúp thân thể đầy cáu bẩn của bà được gãi ngứa một chút.
Trong phòng tắm ở sân trước vẫn còn giữ lại một chiếc nồi tắm.
Nồi tắm bây giờ không còn đốt củi nữa, nhà nào cũng đã lắp máy nước nóng và vòi sen, nhà tôi cũng không ngoại lệ.
Nồi tắm bây giờ giống như bồn tắm trong thành phố, có thể dùng vòi nước xả nước nóng vào để ngâm mình.
Bầu trời vừa quang sau tuyết giống như một hồ nước trong veo màu xanh thẫm.
Ánh nắng lặng lẽ rải đầy sân.
Bố, dì và con trai của họ đã quay về thành phố.
Mấy năm trước chú gặp tai nạn ngoài ý muốn, bị máy móc trong nhà máy nghiền chết.
Người dì năm xưa từ lâu đã ly hôn với chú rồi.
Hai đứa con trai chú sinh với người vợ sau sống bằng nghề đánh mạt chược cờ bạc, chẳng ai biết bọn họ chạy đi lêu lổng ở đâu.
Chiều nay, toàn bộ khu nhà này chỉ thuộc về tôi và bà nội.
Tôi dìu bà nội ngồi vào xe lăn, đẩy bà từ buồng trong suốt đường đến phòng tắm.
Tôi xả sẵn nước nóng ở nhiệt độ thích hợp, cởi quần áo giúp bà, đỡ bà ngồi vào nồi tắm.
“Bà nội, bà cứ từ từ tắm nhé, có việc gì thì gọi con.”
Tôi đi ra ngoài, nhưng không đi xa, mà ngồi xổm bên ngoài bức tường.
Chính là nơi năm tôi năm tuổi, tôi từng ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ đốt củi.
Bếp lò bỏ hoang đã bị xi măng bịt kín, để lại một vết sẹo xấu xí.
Tôi nín thở.
Trái tim như con ngựa hoang thoát cương, đập loạn điên cuồng.
Đến rồi.
Cuối cùng cũng đợi được khoảnh khắc này.
33
Tiếng nước vang lên ào ào.
Bà nội vừa tắm, vừa yếu ớt ngân nga làn điệu cũ của thời đại bà.
Bà vẫn chưa biết, sinh mạng của mình đã đi đến điểm cuối.
Căng thẳng quá.
Kích động quá.
Tôi ngồi xổm dưới chân tường, bịt chặt miệng, sợ mình sẽ không nhịn được mà hét thành tiếng.
Trên người tôi lúc lạnh lúc nóng, giống như mắc bệnh sốt rét, không ngừng run lẩy bẩy.
Tiếng hát khàn khàn của bà nội vẫn quanh quẩn trong không khí ẩm ướt, nhưng càng lúc càng yếu đi.
Tôi bực bội đến mức gãi tai gãi má, vì lo lắng mà đau bụng.
Tôi đi nhà vệ sinh ở sân sau một chuyến, khi quay lại thì đi qua gian nhà chính, rẽ vào phòng, lục trong chiếc tủ gỗ lớn ra một chiếc chăn lông dày, giũ lớp bụi bên trên.
Chaporia
Bình Luận (0)