Nói đoạn liền từ trong ngực áo móc ra một chiếc bình bằng sứ ngọc tinh xảo.

Cũng may, chàng ta không nghe thấy tiếng ta gảy đàn.

A huynh mang theo thâm ý sâu xa dời mắt đánh giá ta một lượt.

Ngọc Ninh Đan nghe đồn là có hiệu quả chín chuyển hoàn hồn cứu mạng cơ mà.

Lại được đem ra dùng để trị chứng phong hàn của ta sao?

Cho dù là một kẻ thô lỗ có tính tình hoạt bát đi chăng nữa, thì nhìn vào cái tình hình này cũng có thể nhận ra điểm không đúng rồi.

Ta vội vàng đón lấy lọ thuốc nói: “Tạ Điện hạ hậu ái.

Thần nữ liền không làm lỡ chuyến hành trình lên đường của Điện hạ nữa.”

Dung Dục thâm trầm nhìn ta một cái sâu sắc, liền xoay người vung chân nhảy lên lưng ngựa mà phi đi.

Chàng ta thực sự chính là vì muốn đưa đan dược tới cho ta thôi sao.

Trong lòng ta không khỏi sinh ra chút bứt rứt纠 kết.

Kiếp trước ta chính là chết vì một trận phong hàn biến chứng mà ra.

Hao tổn hết tâm huyết của bản thân, thể trạng suy nhược không chịu nổi, một trận bệnh nhỏ cũng đã đủ để lấy đi tính mạng rồi.

Chàng ta chắc hẳn là sợ ta lại một lần nữa đánh mất đi tính mạng của mình chăng.

07

“Điện hạ, người và thứ muội tình ý tương thông, thực sự là chuyện tốt.

Chỉ cần tía nương của ta đồng ý là được.

Lại hà tất phải ngàn dặm xa xôi đến đây tìm ta làm chi?”

Dung Dục bất đắc dĩ nói: “Cô lần này tới, chính là muốn nói cho nàng biết, cung yến Đoan Ngọ nàng nhất định phải tham gia.

Cô muốn để nàng cùng Uyển Uyển đồng thời gả vào Đông cung.”

Ta ăn kinh nhìn chàng ta.

“Điện hạ có ý gì?”

“Vân Nhi, nàng băng tuyết thông minh, há lại không minh bạch ý của cô?”

Một tiếng Vân Nhi này, tim ta đập liên hồi như đánh trống.

Quá đỗi quen thuộc rồi.

Đó là sau khi ta sinh hạ hoàng trưởng tử, chàng ta mới gọi ta như thế.

Chàng ta tất nhiên là đã trọng sinh rồi.

Ta chạy vội nói: “Điện hạ, thần nữ thực sự không hiểu.”

Chàng ta nhiệt thiết nói: “Cô biết nàng lòng có duyệt ý với cô.

Cô hứa với nàng, đời này quyết không phụ nàng.”

Ta bỗng nhiên bật cười.

Chàng ta nói kiếp sau không muốn phụ người khác.

Bây giờ lại nói không phụ ta?

Thật là quá nực cười.

Xem ra kiếp trước ta đối xử với chàng ta quá tốt rồi, khiến chàng ta sinh ra ảo giác rằng ta không thể sống thiếu chàng ta.

Ta nói: “Điện hạ như vầng trăng sáng, thần nữ chẳng qua chỉ là hạt bụi trần.

Vạn lần không dám làm ô uế Điện hạ.”

Chàng ta thở phào một hơi dài: “Thì ra nàng là sợ bản thân không xứng với cô.

Mặc dù Uyển Uyển nói muốn một đời một kiếp một đôi người.

Nhưng nàng ấy lòng dạ lương thiện, nàng đến cầu nàng ấy, vị trí trắc phi nàng ấy định sẽ không làm khó nàng đâu.”

Ta dùng ánh mắt bất khả tư nghị nhìn chàng ta.

Tuyệt rồi! Thật sự là tuyệt cấu rồi!

Bắt ta đi cầu xin thứ muội, để cho ta được phép làm thiếp của chàng ta!

08

Ta lập tức minh bạch tâm tư của chàng ta.

Niềm tiếc nuối kiếp trước của chàng ta là không cưới được Uyển Uyển, cho nên sau khi trọng sinh tất nhiên phải bù đắp lại chút hận lòng này.

Thế nhưng chàng ta sau khi trọng sinh cũng hiểu rõ, nếu không có sự trợ lực của phủ Trấn Quốc Công, không có gia tài bạc vạn của ngoại tổ ta, chàng ta muốn đăng cơ là chuyện không tưởng.

Thế là chàng ta bắt buộc phải khiến ta cũng tiến vào Đông cung.

Nhưng mà, chàng ta dựa vào cái gì mà cảm thấy một vị Quận chúa đường đường như ta, lại đồng ý cam chịu làm thiếp cho chàng ta chứ?

Dung Dục lại đem sự chấn kinh của ta nhìn thành niềm vui sướng tột cùng.

Chàng ta tràn đầy thâm tình nói: “Nàng ở trong lòng cô, tự nhiên là không giống với những kẻ khác.

Cô ở trên kinh thành đợi nàng rồi.

Hãy bảo trọng thân thể thật tốt.

Chớ có sinh bệnh nữa, cô cũng sẽ vương vấn nhớ thương nàng.”

Ta cố nén kích động muốn chửi ầm lên, giả vờ cảm động cúi đầu: “Đa tạ Điện hạ hậu ái.

Thần nữ định sẽ phó yến Đoan Ngọ.”

Chàng ta rốt cuộc cũng mãn ý mà rời đi.

Nhìn theo bóng dáng vội vã rời đi của chàng ta, ta thật lâu vẫn chưa thể hoàn hồn.

Vốn dĩ sau khi trọng sinh, ta chỉ muốn tránh xa chàng ta ra.

Chàng ta làm vị cửu ngũ chí tôn của chàng ta, ta đi tìm vùng trời sao biển rộng của ta.

Chúng ta nước sông không phạm nước giếng.

Thế nhưng, chàng ta dường như không có ý định buông tha cho ta.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...