Khắp thiên hạ này, đâu chẳng phải là đất của vua.

Ta muốn một mình tiêu dao là chuyện không thể nào nữa rồi.

Vậy thì ta sẽ tính toán lại từ đầu.

Kiếp trước ta và Dung Dục không thể không thành hôn, khởi nguồn chính là tại cung yến Đoan Ngọ, ta bị người ta xô ngã xuống hồ Thái Dịch.

Chàng ta đã cứu ta lên.

Kiếp trước ta đã điều tra rất lâu xem kẻ xô ta rốt cuộc là ai.

Bởi vì người ngoài đều âm thầm bàn tán là do ta cố ý nhảy xuống nước để hãm hại Thái tử.

Ta muốn chứng minh sự trong sạch của bản thân.

Nhưng đến tận lúc chết cũng không tra ra được là ai.

Ta đã phải mang theo tiếng xấu đó mà sống hết một đời.

Đến lúc chết còn vì chuyện này mà phải chịu nhục.

Ngay vừa rồi, nhìn cái bóng lưng quay người rời đi của chàng ta, trong đầu ta bỗng nhiên lóe lên một tia linh cảm.

Ta cứ ngỡ bản thân đã tra xét tất cả mọi người có mặt tại cung yến năm đó.

Thậm chí ngay cả một con chó vàng cũng đã tra qua.

Nhưng ta vẫn luôn bỏ sót không tra hai người a.

09

A huynh thấy ta rầu rĩ không vui, liền chuyên môn chạy đi mua một xâu đường hồ lô về dỗ dành ta.

Ta hờn dỗi: “A huynh, muội đã bao nhiêu tuổi rồi?”

Nói xong chính mình cũng ngẩn ra.

Ta không phải là một Giang Ngưng Vân sáu mươi lăm tuổi vì nước vì dân, vì Dung Dục mà hao tổn hết tâm huyết sắp sửa lâm chung kia nữa.

Ta mới mười lăm tuổi, độ tuổi thanh xuân tràn đầy sức sống.

Tía nương và huynh trưởng của ta đều còn khỏe mạnh.

Ngoại tổ của ta cũng chưa hề tán gia bại sản vì ai.

Còn có chuyện gì có thể tốt đẹp hơn thế này sao?

Huống chi ta còn sắp sửa rửa sạch nỗi oan khuất kiếp trước, bắt đạt được kẻ thủ ác kia rồi.

Đó chính là nỗi oan khuất đã hại khổ ta ròng rã suốt năm mươi năm trời!

Ta mang theo lòng hào hùng cắn một miếng quả sơn tra lớn, kết cục lại chọc trúng vào má.

Đau đến mức nước mắt ta cứ thế rơi lã chã.

A huynh cuống quýt đến mức gãi đầu gãi tai không thôi.

“Muội không muốn ăn thì không ăn là được rồi.

Làm gì đến mức phải rơi lệ chứ?

Chao ôi, muội vốn là kẻ vô tâm vô phế, mấy ngày nay sao đột nhiên lại đa sầu đa cảm thế này?

Cái này là bị người ta hoán đổi thể xác rồi, hay là có ai bắt nạt muội hả?”

Ta gật gật đầu, rồi lại lắc lắc đầu, bật khóc thành cười.

Giang Ngưng Vân mười lăm tuổi, vẫn chưa bị người ta bắt nạt đâu.

A huynh thở dài một tiếng.

“Chao ôi, cái tính tình này của muội, thì làm sao mà làm đương gia chủ mẫu cho người ta được cơ chứ!”

“Vậy thì muội liền không gả nữa.”

A huynh ra sức búng vào trán ta một cái: “Lại nói lời hồ đồ rồi.

Có A huynh ở đây, cứ yên tâm mà gả.

Tổng không để muội phải chịu thiệt thòi đâu.”

Ta lắc lắc đầu.

“Trên đời này làm gì còn có ai thương muội hơn tía nương và huynh trưởng nữa đâu.

Muội là có bao nhiêu nghĩ không thông, mà lại cứ phải gả đến nhà người khác để tự chuốc khổ vào thân?”

A huynh ngẩn ra một lúc, đột nhiên cười lớn lên.

“Muội nói như vậy, ta ngược lại nhớ tới một người.

Muội còn nhớ ngoại tổ có một người bạn vong niên không?

Đích trưởng tôn của Phạm Dương Lư thị là Lư Vô Hanh, cũng từng nói cả đời này sẽ không cưới vợ.”

Ta ngay lập tức nhớ ra người này.

“Có phải là vị từng ở ngôi chùa hoang nghe tiếng chuông ngân suốt một tháng trời, đọc sách vô số nhưng lại không tham gia khoa cử, khiến cho Lư gia gia gia tức giận phạt hắn ra ngoài suy ngẫm lỗi lầm, thế là hắn liền đi ngao du hải ngoại suốt ba năm không về kia không?”

Kiếp trước, về sau ta từng gặp qua hắn vài lần.

Khi ấy bốn biển thanh bình, vạn quốc đến triều bái.

Chuyện làm ăn của hắn thông đạt khắp bốn phương, thường xuyên đi theo sứ đoàn tiến kinh.

Hình như quả thực là cả đời chưa từng cưới vợ.

A huynh gật đầu.

“Chính là hắn.

Cách đây không lâu, hắn viết thư nói với ta là đã ngao du từ Nam Hải trở về rồi.

Mời ta xuống Giang Nam tụ họp một chuyến.”

Ta cười nói: “Thảo nào A huynh lại sảng khoái đồng ý bồi muội đến nhà ngoại tổ như vậy.

Thì ra là có hẹn với hắn nha.”

A huynh búng trán ta một cái: “Muội thật đúng là đồ nhỏ mọn không có lương tâm mà.

Ta có khi nào lại không đặt chuyện của muội lên hàng đầu chứ?”

Đúng thật là như vậy.

Kiếp trước huynh ấy vì ta mà vẫn luôn trấn thủ nơi biên quan.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...