A huynh kinh ngạc khôn cùng.
“Hắn khóc rồi? Vân Nhi, muội có nhìn thấy không?
Hắn khóc rồi! Ta không nhìn lầm đấy chứ?”
Huynh ấy đứng dậy, xoa xoa hai tay vào nhau, nhỏ giọng nói: “Hắn có trải qua sinh tử cũng đều có thể xem như mây bay gió thoảng xem nhẹ tất cả.
Nhưng vừa rồi nghe một khúc nhạc của muội, lại mấy lần lau nước mắt.
Hắn không phải là vì tiếc đứt ruột cây cổ cầm này, nên muốn lật lọng quỵt nợ đấy chứ?”
Ta trợn trắng mắt một cái nhìn huynh ấy.
“A huynh, để huynh nghe nhã nhạc, giản trực chính là phần cầm chủ hạc lãng phí của trời!”
Hai người chúng ta đang trò chuyện vui vẻ, bỗng nhiên ở bên ngoài rèm có tiếng người nói chuyện vọng vào.
Giọng nói kia, trầm thấp khàn khàn.
Dường như chính là Dung Dục.
Nhất định là ta nghe lầm rồi.
Chàng ta chẳng phải là đã quay trở về kinh thành rồi sao?
Sao có thể tới cái trấn nhỏ này được chứ?
Thế nhưng ngay khắc tiếp theo, tấm rèm che liền bị vén lên.
Người nọ sải bước đi vào bên trong.
13
Ta và A huynh cùng nhau đồng thời đứng bật dậy.
Sắc mặt Dung Dục có chút ửng hồng, trên trán còn có những giọt mồ hôi lấm tấm rơi xuống.
Có thể thấy được là một đường dồn dập chạy gấp gáp tới đây.
Trong lòng ta không khỏi cả kinh.
Kiếp trước, ngoại trừ lần ở sông Lâu Giang kia ra, chàng ta chưa từng nghe ta gảy khúc Quảng Lăng Tán này thêm một lần nào nữa.
Chàng ta vừa rồi có phải đã nghe thấy tiếng cầm của ta hay không?
Ta gượng ép bản thân phải trấn định trở lại.
Dung Dục chậm rãi mở miệng.
“Cô trên đường quay trở về kinh thành, chợt nhớ tới trên người có mang theo hai viên Ngọc Ninh Đan.
Phong hàn của nàng luôn phải mất một thời gian dài mới có thể khỏi hẳn được.
Liền nghĩ đến chuyện đem lọ thuốc viên này tới đây giao tận tay cho nàng.”
Nói đoạn liền từ trong ngực áo móc ra một chiếc bình bằng sứ ngọc tinh xảo.
Cũng may, chàng ta không nghe thấy tiếng ta gảy đàn.
A huynh mang theo thâm ý sâu xa dời mắt đánh giá ta một lượt.
Ngọc Ninh Đan nghe đồn là có hiệu quả chín chuyển hoàn hồn cứu mạng cơ mà.
Lại được đem ra dùng để trị chứng phong hàn của ta sao?
Cho dù là một kẻ thô lỗ có tính tình hoạt bát đi chăng nữa, thì nhìn vào cái tình hình này cũng có thể nhận ra điểm không đúng rồi.
Ta vội vàng đón lấy lọ thuốc nói: “Tạ Điện hạ hậu ái.
Thần nữ liền không làm lỡ chuyến hành trình lên đường của Điện hạ nữa.”
Dung Dục thâm trầm nhìn ta một cái sâu sắc, liền xoay người vung chân nhảy lên lưng ngựa mà phi đi.
Chàng ta thực sự chính là vì muốn đưa đan dược tới cho ta thôi sao.
Trong lòng ta không khỏi sinh ra chút bứt rứt kết.
Kiếp trước ta chính là chết vì một trận phong hàn biến chứng mà ra.
Hao tổn hết tâm huyết của bản thân, thể trạng suy nhược không chịu nổi, một trận bệnh nhỏ cũng đã đủ để lấy đi tính mạng rồi.
Chàng ta chắc hẳn là sợ ta lại một lần nữa đánh mất đi tính mạng của mình chăng.
14
Nhưng hiện tại thân thể ta đang rất tốt, Ngọc Ninh Đan quả thực là thứ dư thừa.
Ta đem nó nhét vào tay A huynh: “Huynh đem cái này tặng cho Lan Tâm tỷ tỷ đi.”
Lan Tâm tỷ tỷ chính là thanh mai nhỏ của A huynh, bẩm sinh thể chất suy nhược.
Kiếp trước A huynh sợ nàng không chịu nổi cái khổ ở Bắc Cương, cộng thêm việc bản thân tàn phế một cánh tay, sợ liên lụy đến nàng, thế là đành lỡ mất một đời.
A huynh không khách khí đem thuốc nhét vào trong ngực, đi quanh ta hai vòng.
“Muội muội, hãy thành thật khai báo mau, muội từ khi nào lại thân thuộc với… hắn đến mức này?”
Ta tìm cớ qua loa: “Chính là hôm đó vô tình gặp gỡ ở quán trọ, có chút quen thuộc mà thôi.”
“Tốt nhất là muội đang nói lời nói thật.
Muội có biết tình hình thượng kinh thành hiện tại thế nào không.
Mấy vị tranh giành ngôi vị kia đều đang lôi kéo A tía đấy.
A tía mấy chục năm nay vẫn luôn giữ thái độ không thiên vị bất cứ bên nào.
Muội chớ có một khắc hồ đồ, để lại mầm họa.”
Ta rất muốn giải thích với huynh ấy.
Nhưng ta phát hiện ra, chỉ cần hễ nhắc đến chuyện kiếp trước, ta sẽ tự động mất đi thanh âm.
Ta cũng từng nghĩ đến việc viết ra giấy.
Thế nhưng mực nước cũng sẽ tự động biến mất.
Ta minh bạch, để ta trọng sinh đã là một đặc ân lớn rồi.
Nếu như còn gian lận nữa thì quả là thắng không oanh liệt.
Chaporia
Bình Luận (0)