Thế là ta vờ như muốn cướp lại lọ thuốc: “Huynh không tin thì trả lại linh dược cho muội!”
A huynh cuống quýt lấy tay che chắn: “Được rồi, tin muội rồi.
Chỉ là cảm thấy hắn ta có chút kỳ quái.”
Ta nhìn về hướng Dung Dục rời đi, khẽ nhíu mày.
Ta rốt cuộc đã hiểu vì sao chàng ta lại dám mở miệng bảo ta làm trắc phi rồi.
Kiếp trước ta đối xử với chàng ta cực kỳ tốt.
Chàng ta từng có một lần say rượu, nói đáng tiếc là gặp ta muộn mất một bước.
Ta lúc đó không biết chàng ta là đang tiếc nuối vì thứ muội, còn ngốc nghếch an ủi chàng ta là không muộn.
Đêm đó chàng ta quấn lấy ta không buông, ta liền lừa chàng ta rằng bản thân từ sớm đã đem lòng ái mộ chàng ta, không phải chàng ta thì không gả, chàng ta mới chịu buông tha ta.
Cho nên sau khi trọng sinh trở về, chàng ta thực sự nghĩ rằng ta lúc này đã đối với chàng ta tình sâu nghĩa nặng, tự nhiên sẽ đồng ý làm trắc phi.
Chàng ta không biết rằng, kiếp trước ta đối với chàng ta cực tốt, chẳng qua chỉ là vì niệm tình ơn cứu mạng mà thôi.
Nếu như cái ơn cứu mạng này đều là giả dối, ta sao có thể để chàng ta toại nguyện được chứ?
Lúc này Lư Vô Hanh vén rèm bước vào, còn mang theo một cây kẹo đường hình người.
“Vân Nhi muội muội tặng cho muội này.
Nhớ lúc nhỏ muội thích cái này nhất.”
Ta cười tươi đón lấy, liếm một miếng.
“Ừm, vẫn là hương vị giống như lúc nhỏ.
Vô Hanh ca ca, huynh có biện pháp nào có thể khiến cho tốc độ bơi lội của ta trong vòng hai ngày tăng lên rất nhiều không?”
Chỉ cần tốc độ bơi lội được nâng cao, ta liền có biện pháp khiến cho chàng ta mưu tính trăm bề rốt cuộc vẫn xôi hỏng bỏng không.
“Chỉ cần muội phối hợp, ta nhất định có thể giúp muội đạt được nguyện vọng.”
Ta ba xơi hai vại liền ăn sạch cây kẹo đường, lau lau tay rồi nói: “Vậy chúng ta mau chóng bắt đầu thôi!”
Kiếp trước, cuộc đời thảm hại của ta bắt đầu từ ngày cung yến này.
Kiếp này, ta sẽ chấm dứt sự thảm hại đó ngay trong chính ngày này.
15
Khi chúng ta quay trở về trang tử, một nam bộc của Lư gia đã đợi sẵn ở đó từ trước rồi.
Lư Vô Hanh từ trong tay hắn lấy ra một bộ y phục vô cùng đặc biệt.
Phần thân trên và ống chân nối liền thành một khối.
“Vân Nhi muội muội, nhìn xem đây là cái gì?”
Ta nhìn một cái, tuy là màu trắng đêm thanh khiết trang nhã, nhưng lại ẩn hiện những luồng hào quang rực rỡ lưu chuyển.
Lại còn tỏa ra ánh lam quang lấp lánh.
Ta vui mừng khôn xiết.
“Có phải là… Giao Tiêu Y?”
Bộ Giao Tiêu đó nghe đồn là do Giao nhân dệt thành sa tiêu, gặp nước không ướt, ngàn vàng khó cầu.
Bơi lội mà có được thứ này, chẳng khác nào như hổ mọc thêm cánh.
Khóe môi Lư Vô Hanh khẽ cong lên.
“Chính là nó. Lần này ta đi ngao du Nam Hải, vừa vặn có được bảo vật này.”
Ta vội vàng đi thay y phục.
Không thể không nói, cái này giản trực chính là giống như được may đo chuyên biệt dành riêng cho ta vậy.
Từ phần cổ cho đến tận gót chân, không có một chỗ nào là không vừa vặn.
Khi ta bước xuống bể suối, A huynh muốn bảo Lư Vô Hanh tránh mặt đi.
“Muội muội, để hắn dạy huynh, rồi huynh lại dạy muội!”
Ta xua xua tay.
“Huynh dạy thì làm sao nhanh bằng Vô Hanh ca ca dạy được? Thời gian của chúng ta không còn nhiều nữa rồi.”
Ta lúc này đã không còn màng đến chuyện nam nữ thụ thụ bất thân nữa.
Cùng lắm thì danh tiếng không tốt gả không ra ngoài thôi mà.
Ta đều đã hơn sáu mươi tuổi rồi, đâu có còn quan tâm đến chuyện có gả chồng được hay không chứ?
Lư Vô Hanh nghe xong cũng không hề vặn vẹo ra vẻ.
Hắn một bước nhảy vọt xuống nước, từ cách hô hấp lấy hơi, cho đến đá chân đạp nước, hắn đều dạy vô cùng tỉ mỉ chu đáo.
Thỉnh thoảng có chút đụng chạm da thịt, mặt hắn lại đỏ lên.
Ta ngược lại hoàn toàn buông lỏng tay chân mà học.
Rất nhanh đã học được cách nín một hơi đá nước ba lần.
Tư thế bơi lội của A huynh, hoàn toàn nhất trí với tư thế của Thái tử khi cứu ta năm xưa.
Lư Vô Hanh nói, cái đó gọi là bơi chó.
Nam tử cậy mình sức lớn, lúc đầu có thể bơi khá nhanh, nhưng chung quy vẫn không bằng phương pháp bơi lội hiện tại của ta.
Ta chẳng qua chỉ mới học có nửa ngày trời, đã có thể bơi ngang hàng cùng A huynh rồi.
Lư Vô Hanh tán thán nói: “Vân Nhi muội muội quả thực là thiên phú dị bẩm nha.
Chaporia
Bình Luận (0)