Mọi người có mặt ở đó đều đưa mắt nhìn nhau đầy ngơ ngác.

Một là vì Thái tử ngày hôm nay liên tục có những hành vi thất nghi thất đức. Hai là vì từ trước đến nay chưa từng nghe thấy bất cứ phong thanh nào về việc ta đã hứa gả cho nhà người ta. Ba là có thể trở thành Thái tử phi, chính là điều mơ ước của biết bao thế gia đại tộc, ta ngược lại lảng tránh nó giống như tránh né rắn độc rết dữ vậy.

Lúc này A huynh sải bước đứng ra ngoài.

“Xá muội không hề nói lời lừa dối. Người này chính là tri kỷ chí giao của ta.”

Dung Dục gằn lên một tiếng cười lạnh: “Ngươi hãy nói ra tên họ của hắn là gì, thuộc về tông tộc nào, ta liền tin lời ngươi nói!”

Ta và A huynh đều đồng thời đứng đờ người ra tại chỗ.

Ta là không lường trước được việc Dung Dục lại dùng bí mật riêng tư để cưỡng ép ta, cho nên ta bắt buộc phải đem chiếc nhẫn bản tròn ra để làm cớ qua loa hòng chống đỡ. Thế nhưng nếu như vô duyên vô cớ đem Lư thị kéo vào thế đối lập với Thái tử, thì đó cũng quyết định không phải là hành vi của một bậc quân tử.

Nhìn thấy hai người chúng ta đều im hơi lặng tiếng không nói lời nào, trên khuôn mặt Dung Dục một lần nữa lại xuất hiện nụ cười đắc ý.

“Vân Nhi, cô biết là nàng đang giận dỗi, đợi sau khi tiệc tan, ta sẽ đích thân…”

“Là ta!”

Một luồng thanh âm thanh lãnh gãy gọn bỗng nhiên từ phía sau lưng của mọi người vang lên.

20

Ta thuận theo tiếng nói nhìn sang, kinh ngạc thay lại chính là Lư Vô Hanh.

Hắn chu thân khí độ trầm liễm, vững bước đi tới trước mặt ta: “Cái nha đầu này, danh húy của phu quân không lọt tai lắm sao?

Vì sao lại không nói ra miệng?”

Chính ngay trong khoảnh khắc này, trái tim ta đột nhiên lại lỗi đi một nhịp.

Lư Vô Hanh hướng tới chư vị đại thần hành lễ một lượt, sau đó liền quay người đối diện với Hoàng thượng.

“Bệ hạ, thảo dân cùng Quận chúa đã định tình từ lâu.

Chỉ còn đợi trưởng bối chọn ngày lành tháng tốt, liền định chuyện thành hôn.

Nếu như có thể có được sự ban chỉ tứ hôn của Bệ hạ, thì đó càng là đại phúc phận của Lư thị chúng ta.”

Hắn đem Lư thị ra để làm chỗ dựa cho lời nói của mình.

Hoàng thượng mấp máy bờ môi, chung quy rốt cuộc cũng đổi sang một bộ thần sắc hòa hoãn hơn rất nhiều.

“Trẫm chuẩn tấu!”

Sắc mặt Dung Dục chớp mắt một cái liền trắng bệch ra, cả người đứng ngây dại ra tại chỗ.

Hoàng thượng mang theo ánh mắt thâm thúy u uẩn liếc nhìn chàng ta một cái, rồi phất tay áo rời đi.

Mọi người có mặt ở đó cũng không còn tâm trí đâu mà lưu lại thêm nữa.

Cung yến cứ như thế mà thảo thảo kết thúc.

Lư Vô Hanh cùng ta và A huynh một đường đi về phía phủ Quốc Công.

Ta lên tiếng nói: “Đa tạ Vô Hanh ca ca đã ra tay giải vây giúp ta!”

“Ai nói với muội là ta ra tay giải vây giúp muội chứ?

Ta thực chất chính là có suy nghĩ như vậy từ trước rồi đó.”

Khuôn mặt ta chớp mắt một cái liền đỏ bừng lên.

A huynh kéo lấy hắn không chịu buông tay.

“Ngươi chẳng phải đã nói là đến thượng kinh thành để bàn chuyện làm ăn thôi sao?

Ngươi lại không có quan chức nửa phân trên người, sao có thể tùy ý tiến vào bên trong hoàng cung được hả?”

“Chuyện này có gì là khó chứ? Ta dẫu sao cũng là người của Lư thị mà.

Ta muốn tới gặp nàng, nàng cho dù có là Đế hậu đi chăng nữa, thì ta cũng nhất định bắt buộc phải tới gặp cho bằng được.

Nàng nếu cần đến ta, cho dù có phải là núi dao biển lửa, ta cũng định sẽ xông pha tiến bước mà đi.

Nàng nếu sống một đời thuận buồm xuôi gió, ta chỉ cần ở bên cạnh đứng nhìn là được rồi.

Nàng nếu như…”

Ta đọng lại ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm về phía hắn, không tự chủ được mà rơi xuống những giọt nước mắt lăn dài.

Bỗng nhiên ta chợt minh bạch ra vì cớ làm sao bộ Giao Tiêu Y kia lại có thể vừa vặn hợp thân đến mức như thế, cũng hiểu rõ được kiếp trước vì cớ làm sao hắn lại thường xuyên tiến cung đến vậy.

21

Sau khi màn khôi hài lần này kết thúc, sự ân sủng của Hoàng hậu dành cho Dung Dục chớp mắt giảm sút nghiêm trọng.

Dung Dục cũng bị tước bỏ đi một phần chức quyền giám quốc trên người.

Vị trí 儲 quân lâm vào tình cảnh vô cùng nguy ngập.

Chàng ta âm thầm tìm tới ta, hạ giọng cầu xin ta nhập chủ Đông cung.

Hoàn toàn không còn có cái bộ dạng cao cao tại thượng giống như ở kiếp trước nữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...