Càng không thèm mở miệng nhắc tới vị Uyển Uyển yêu dấu của chàng ta lấy một câu nào.

Chàng ta nói, chúng ta một đời ân ái hòa thuận, cùng nhau khai sáng ra một thời kỳ thái bình thịnh thế, thành tựu nên thiên thu vĩ nghiệp.

Đứng ở trên đỉnh cao của hoàng quyền, quốc thái dân an, thử hỏi trên đời này còn có cái gì có thể đem ra so bì được chứ?

Kiếp trước chúng ta quả thực đúng là đã sống như vậy.

Thế nhưng chàng ta không hề hay biết rằng, ta từ trước đến nay chưa từng đem lòng ham muốn quyền thế, càng không muốn bản thân phải sống giống như một cái khuôn mẫu đã được đúc sẵn.

Ta không nói năng gì nhiều, chỉ nhẹ nhàng mời chàng ta ngồi xuống uống trà.

Ta đội lên chiếc rèm che mặt, chuyên môn vì chàng ta mà gảy lên một khúc Quảng Lăng Tán.

Tiếng cầm vừa mới vang lên, chàng ta liền đờ người ra tại chỗ.

Tiếng cầm dứt hẳn, một lúc lâu sau đó, chàng ta không thốt ra nổi một câu nửa lời nào.

Chung quy đến cuối cùng thế mà lại đỏ hoe cả vành mắt.

“Giang Ngưng Vân, ngày hôm đó chính là nàng?

Chính là nàng có đúng không? Vì sao nàng từ trước đến nay chưa từng mở miệng nói với ta lấy một lời hả?

Kiếp trước nàng có biết là ta đã phải trải qua những chuỗi ngày thống khổ đến mức nào không?

Ta không tài nào kìm nén được bản thân muốn đi tìm kiếm hình bóng của nàng, nhưng lại tự oán hận chính mình đã phụ bạc người khác.”

Ta khẽ nở một nụ cười nhạt: “Cho nên người bắt ta bắt buộc phải đội rèm che mặt?”

Chàng ta gần như sắp sửa phát điên lên: “Giang Ngưng Vân, ngươi cái gì cũng đều đã biết hết cả rồi sao?!

Ngươi có phải là từ trước đến nay chưa từng đem lòng ái mộ ta một phân nào đúng không?!”

“Người đoán xem?”

Người ta thường nói giết người chính là phải đâm vào tim.

Kiếp trước chàng ta đâm vào tim ta, kiếp này ta đem tất cả hoàn trả lại cho chàng ta không thiếu một phân.

22

Thứ muội lúc này vẫn còn đang mơ mộng về một giấc mộng đẹp đẽ của bản thân nữa cơ.

Ngay chính ngày hôm qua, ả ta và Dung Dục còn âm thầm lén lút gặp gỡ nhau một lần.

Khi đó hai người bọn họ tình cảm nồng đượm giống như sơn keo dính chặt.

Ả ta từ sớm đã mang trong mình giọt máu của chàng ta rồi, chỉ còn đợi ngày được gả vào bên trong Đông cung mà thôi.

Nghe phong thanh nói Dung Dục tới tìm mình, ả ta vui mừng đến mức không sao tự chủ được.

Vừa nhìn thấy Dung Dục, ả ta liền làm ra bộ dạng giống như ngày thường muốn sà vào lòng ngực của chàng ta nũng nịu.

“Chát!” một tiếng tát tai vô cùng vang dội vang lên.

Dung Dục dứt khoát vung tay tát thẳng vào mặt ả ta một cái: “Ngươi thế mà còn dám mở miệng lừa dối cô?”

Thứ muội mang theo khuôn mặt tràn đầy kinh hoàng ngơ ngác nhìn chằm chằm vào chàng ta: “Ta từ khi nào lại mở miệng lừa dối người chứ?”

“Ngày hôm đó người gảy khúc nhạc bên bờ sông Lâu Giang kia, căn bản không phải là ngươi, mà chính là đích tỷ của ngươi!”

“Làm sao có thể có chuyện đó được chứ? Là con tiện nhân kia ra tay hãm hại ta!”

Những giọt nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống.

Trước kia Dung Dục thích nhất chính là cái bộ dạng tràn đầy thâm tình lại có vài phần nhu nhược yếu đuối này của ả ta.

Thế nhưng khi nam nhân đã trở nên vô tình rồi, thì so với loài sói dữ hung tàn còn tàn nhẫn hơn gấp bội lần.

“Chát!” lại thêm một cái tát tai nữa giáng xuống, “Ngươi còn dám ngoan cố cứng đầu cứng cổ sao? Cô đã đích thân nghe thấy nàng ấy gảy khúc nhạc đó rồi.

Ngươi dẫu có gảy tốt đến mấy đi chăng nữa, thì chung quy vẫn không cách nào bằng được một phần của nàng ấy!”

Thứ muội nhìn chằm chằm vào khuôn mặt vì quá đỗi phẫn nộ mà trở nên vặn vẹo dị dạng của Dung Dục, trong lòng đã sinh ra nỗi sợ hãi tột độ.

“Điện hạ, xin hãy nhìn vào đứa con của hai chúng ta, mà ra tay tha thứ cho ta một lần này đi.”

Dung Dục đưa mắt nhìn chằm chằm vào phần bụng dưới của ả ta, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn một tràng dài.

Tiếng cười dứt hẳn, chàng ta thẳng chân đạp mạnh một cái vào phần bụng dưới của thứ muội.

“Cô sao có thể dung túng giữ lại cái loại nghiệt súc nhục nhã này chứ?”

Máu tươi chớp mắt một cái liền từ trên người thứ muội không ngừng chảy tràn ra bên ngoài.

Thứ muội hoàn toàn hoảng loạn cả người lên rồi.

Ả ta ôm chặt lấy phần bắp chân của Dung Dục, khổ sở lên tiếng van xin thảm thiết.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...