Dung Dục càng thêm phần ra sức đạp mạnh một cái thật chí mạng.

“Cô không muốn nhìn thấy cái khuôn mặt này của ngươi thêm một lần nào nữa!”

Sắc mặt thứ muội trắng bệch ra như tờ giấy ngã sụp xuống đất, máu tươi vẫn cứ thế liên tục chảy ra không ngừng, thế nhưng tuyệt nhiên không còn có một ai thèm đưa mắt nhìn ả ta lấy một lần nào nữa.

23

Sau khi trận phong ba nơi cung yến tạm thời lắng xuống, ta mới lặng lẽ đem toàn bộ một số chứng cứ phạm tội của Thái tử dâng lên tận tay cho trưởng hoàng tử thứ xuất.

Ta không thể để cho Hoàng thượng sinh ra lòng hoài nghi rằng Giang gia chúng ta có liên quan đến bất cứ chuyện tranh giành ngôi vị nào.

Đại hoàng tử có lồng ngực bao dung chứa đựng chí lớn và năng lực vượt trội hơn hẳn so với một kẻ có tính tình cố chấp hẹp hòi như Dung Dục.

Hoàng thượng có thể vì cố niệm chút tình cốt nhục thâm tình mà ra tay nhẹ nhàng với Thái tử.

Thế nhưng đối thủ của chàng ta là Đại hoàng tử thì tuyệt nhiên sẽ không bao giờ có chuyện ra tay nhẹ nhẹ tay đâu.

Hắn quả nhiên không phụ sự kỳ vọng của ta.

Hắn ở trước mặt Hoàng thượng từng bước từng bước một bày biện sẵn sàng mọi chuyện đâu ra đấy rồi, mới chính thức ném ra những chứng cứ phạm tội của Dung Dục.

Khắp triều đình văn võ bá quan đều phải xôn xao bàn tán kinh hãi khôn cùng.

Hoàng thượng đùng đùng nổi trận lôi đình, trực tiếp hạ chỉ phế truất ngôi vị Thái tử của Dung Dục.

Đại hoàng tử chính thức trở thành Thái tử mới.

Đôi mắt Dung Dục đỏ ngầu lên như máu, ở ngay giữa đại điện gầm rú thảm thiết: “Không thể nào là như thế này được!

Ta mới chính là đế vương! Ta mới chính là cửu ngũ chí tôn!”

Mọi người xung quanh chỉ nghĩ rằng chàng ta là vì quá đỗi đả kích do đánh mất đi ngôi vị 儲 quân, dẫn đến tâm thần điên loạn mà ra.

Thế nhưng đây lại chính là vảy ngược chí mạng của Hoàng thượng.

Ông ta vẫn còn đang tại vị ngồi chễm chệ trên ngai vàng cơ mà, cho dù có là con trai ruột đích xuất đi chăng nữa, thì sao lại có gan lớn dám mở miệng tự xưng bản thân chính là đế vương chứ?

Ông ta trực tiếp hạ lệnh, đem Dung Dục tống thẳng vào bên trong ngục chết giam cầm.

24

A huynh rốt cuộc cũng đã toại nguyện cưới được Lan Tâm tỷ tỷ về làm vợ.

Vào ngày huynh ấy đại hôn, ta và Lư Vô Hanh đều đã uống quá chén mất rồi.

Ta mở miệng nói tất cả mọi chuyện diễn ra cứ giống hệt như là một giấc mộng vậy.

Hắn liền nói nếu như ở trong giấc mộng có sự xuất hiện của ta, thì hắn thà rằng bản thân mãi mãi say khướt không bao giờ muốn tỉnh lại nữa!

A tía mượn cớ tuổi tác đã cao, dâng tấu xin được từ quan về quê dưỡng lão.

Cả gia đình chúng ta cùng nhau thu dọn hành trang y phục, từ biệt cố đô cũ kỹ kia, toàn bộ tề chỉnh cùng nhau quay trở về vùng đất Thái Thương.

Chuyện làm ăn của A huynh ngày một phát đạt hưng thịnh giống như diều gặp gió.

A tía, A nương và ngoại tổ đều đã được rảnh rỗi chân tay cả rồi.

Ba người bọn họ suốt ngày cứ thế tranh giành nhau ở trước mặt hai đứa con nhỏ của A huynh để đòi được đứa trẻ sủng ái, đấu đá đến mức gà bay chó sủa, không có một ai chịu nhường nhịn ai dù chỉ là nửa phân.

A nương vẫn luôn mở miệng thúc giục hỏi ta bao giờ mới chịu gả chồng đây?

Ta khẽ lắc lắc đầu.

Trăng tròn rồi cũng đến lúc phải khuyết, vạn sự trên đời không nên mưu cầu quá mức viên mãn làm chi.

Ta cùng với Lư Vô Hanh giống như lời hẹn ước đã định từ trước đó, cùng nhau đi qua biết bao núi non biển lớn, ngắm nhìn hết thảy bốn mùa xuân hạ thu đông trôi qua.

Mỗi khi sinh ra lòng nhớ nhung người thân, hai chúng ta liền quay trở về vùng đất Thái Thương.

Bên bờ sông Lâu Giang, cùng nhau nâng chén rượu thưởng ngoạn gió mát trăng thanh.

Núi xanh lừng lững vẫn trơ trơ cùng tuế nguyệt, mấy độ hoàng hôn nhuộm đỏ rực cả ráng chiều.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...