Hai người cùng nhìn về một hướng.
Không ai nói gì.
Một lúc rất lâu.
Tôi mới lên tiếng.
“Anh ấy chết như thế nào?”
Bạch Nguyệt cúi đầu.
Khóe mắt đỏ lên.
“Bệnh tim.”
“Ngày cuối cùng.”
“Tim ngừng đập ba lần.”
“Chúng tôi cứu được hai lần.”
“Đến lần thứ ba…”
Cô không nói tiếp nữa.
Tôi hiểu.
Trong lòng như bị ai đó bóp nghẹt.
Tôi nhìn tấm ảnh trên bia.
Bỗng nhớ tới rất nhiều chuyện.
Nhớ lần đầu gặp anh.
Nhớ ngày cầu hôn.
Nhớ ngày kết hôn.
Nhớ cả ngày anh ném đơn ly hôn vào mặt tôi.
Mọi ký ức đan xen vào nhau.
Khiến đầu óc tôi đau như muốn nứt ra.
“Tôi có một chuyện muốn hỏi.”
Tôi quay sang Bạch Nguyệt.
“Năm đó.”
“Anh ấy thật sự yêu cô sao?”
Bạch Nguyệt sững người.
Sau đó bật cười.
Nhưng nụ cười ấy lại mang theo nước mắt.
“Yêu tôi?”
Cô lắc đầu.
“Trần Hiểu.”
“Cô thật sự nghĩ như vậy sao?”
Tôi không trả lời.
Bởi vì suốt năm năm.
Tôi vẫn luôn cho rằng như vậy.
Cho rằng anh ngoại tình.
Cho rằng anh cưới mối tình đầu.
Cho rằng anh yêu người khác.
Cho nên mới vứt bỏ tôi.
Nhưng lúc này.
Biểu cảm của Bạch Nguyệt khiến tôi cảm thấy mọi thứ có lẽ không đơn giản như thế.
“Tôi hỏi cô một chuyện.”
Bạch Nguyệt nhìn tôi.
“Nếu anh ấy thật sự yêu tôi.”
“Vậy tại sao suốt năm năm.”
“Anh ấy chưa từng chạm vào tôi?”
Tôi sững sờ.
“Cái gì?”
Bạch Nguyệt cười khổ.
“Năm đó.”
“Chúng tôi chưa từng kết hôn.”
Tôi ngây người.
Cảm giác như vừa bị sét đánh.
“Cô nói gì?”
Bạch Nguyệt chậm rãi hít sâu.
Sau đó nói từng chữ một.
“Hôn lễ năm đó là giả.”
“Không có giấy đăng ký kết hôn.”
“Không có quan hệ vợ chồng.”
“Không có tuần trăng mật.”
“Không có gì cả.”
Tôi hoàn toàn chết lặng.
Trong đầu chỉ còn lại một mảnh trống rỗng.
Hôn lễ là giả?
Vậy tin tức năm đó?
Ảnh cưới năm đó?
Bụng bầu năm đó?
Tất cả đều là giả sao?
Nhìn vẻ mặt của tôi.
Bạch Nguyệt biết tôi đang nghĩ gì.
Cô lấy điện thoại ra.
Mở một bức ảnh.
Trong ảnh là một bé gái khoảng bốn tuổi.
Đang cười rất tươi.
“Cô bé là con gái tôi.”
“Tên là Tiểu Đường.”
“Tôi ly hôn từ rất lâu rồi.”
“Con bé là con của chồng cũ.”
“Tôi mang thai lần nữa năm đó.”
“Cũng là con của chồng cũ.”
Tôi há miệng.
Nhưng không nói được gì.
Toàn bộ thế giới quan của tôi đang sụp đổ từng chút một.
Bạch Nguyệt nhìn bia mộ.
Ánh mắt đau đớn.
“Năm đó.”
“Cố Vĩ tìm tới tôi.”
“Anh ấy nói mình sắp chết.
”
“Muốn diễn một vở kịch.”
“Muốn cô hận anh ấy.”
“Muốn cô hoàn toàn từ bỏ anh ấy.”
“Tôi không đồng ý.”
“Nhưng anh ấy quỳ xuống cầu xin tôi.”
Giọng cô nghẹn lại.
“Đó là lần đầu tiên.”
“Cũng là lần duy nhất.”
“Tôi thấy anh ấy khóc.”
Nước mắt tôi lại rơi xuống.
Từng giọt từng giọt.
Không thể ngăn được.
Thì ra.
Mọi thứ tôi nhìn thấy năm đó.
Đều là giả.
Người tôi hận suốt năm năm.
Lại đang dùng chính cách tàn nhẫn nhất để bảo vệ tôi.
Bạch Nguyệt cúi người.
Nhẹ nhàng lấy từ dưới chân bia mộ ra một chiếc hộp gỗ màu nâu.
Chiếc hộp được giữ gìn rất cẩn thận.
Khóa vẫn còn nguyên.
Cô đặt nó vào tay tôi.
“Đây là thứ anh ấy để lại.”
Tôi run rẩy nhận lấy.
“Cho tôi?”
Bạch Nguyệt gật đầu.
“Trước khi mất.”
“Anh ấy dặn đi dặn lại.”
“Nếu một ngày cô biết được tất cả.”
“Hãy đưa cái này cho cô.”
Tôi nhìn chiếc hộp.
Trái tim đập dữ dội.
Bởi tôi có linh cảm.
Bên trong.
Chứa toàn bộ năm năm mà tôi chưa từng biết tới.
Cũng là toàn bộ bí mật mà Cố Vĩ đã mang xuống mồ.
Gió trên đỉnh đồi thổi qua.
Lá cây rung lên xào xạc.
Tôi ôm chặt chiếc hộp vào lòng.
Mà nước mắt.
Lại một lần nữa rơi xuống không ngừng.
8
Tối hôm đó.
Tôi mang chiếc hộp gỗ trở về khách sạn.
Ngoài cửa sổ.
Mưa đang rơi.
Từng giọt nước đập lên mặt kính.
Giống như những ký ức đã bị thời gian phủ bụi nay đang từng chút một được đánh thức.
Chiếc hộp đặt trên bàn.
Tôi ngồi đối diện nó suốt gần một tiếng.
Không dám mở.
Bởi tôi biết.
Một khi mở ra.
Tôi sẽ không còn đường lui nữa.
Những gì bên trong.
Có thể sẽ phá hủy toàn bộ nhận thức của tôi về năm năm đã qua.
Cuối cùng.
Tôi vẫn đưa tay mở khóa.
“Cạch.”
Âm thanh rất nhỏ.
Nhưng lại khiến tim tôi run lên.
Bên trong không có vàng bạc.
Không có giấy tờ tài sản.
Chỉ có những thứ rất bình thường.
Một cuốn sổ da màu đen.
Một xấp ảnh.
Một bó vé máy bay.
Một tập hồ sơ bệnh án.
Và một phong thư chưa mở.
Tôi cầm cuốn sổ lên trước.
Ngay trang đầu tiên.
Đã là nét chữ quen thuộc của Cố Vĩ.
Ngày 12 tháng 3.
Ngày đầu tiên sau khi ly hôn.
“Trần Hiểu đã đi rồi.”
“Tôi nhìn cô ấy vào sân bay.”
“Tôi không dám xuống xe.”
Bàn tay tôi run lên.
Đây chính là ngày tôi rời khỏi thành phố.
Thì ra hôm đó.
Anh đã ở sân bay.
Tôi lật sang trang tiếp theo.
Ngày 15 tháng 3.
“Tôi gọi cho cô ấy ba lần.”
“Cuối cùng vẫn không nhấn nút gọi.”
Ngày 28 tháng 3.
Chaporia
Bình Luận (0)