20px

10

Tôi rất thản nhiên chấp nhận chuyện mình thích Quý Trình Hàm.

Thích thì thích thôi.

Có gì to tát đâu.

Hơn nữa anh ấy ưu tú như vậy.

Lại ngày ngày ở cạnh tôi.

Tôi không giữ nổi lòng mình cũng là chuyện bình thường.

Dù sao kết quả cuối cùng cũng chỉ có hai khả năng.

Hoặc ở bên nhau.

Hoặc không ở bên nhau.

Lúc đó tôi vẫn còn quá trẻ.

Quá ngây thơ.

Tình cảm tôi dành cho Quý Trình Hàm giống như trồng hoa.

Ban đầu.

Nó chỉ là một hạt giống chôn dưới lòng đất.

Không ai nhìn thấy.

Không ai để ý.

Nhưng thật ra nó đã bén rễ từ lâu.

Âm thầm tích tụ.

Sau khi hấp thụ đủ dưỡng chất.

Đến một ngày được ánh mặt trời chiếu rọi.

Nó “bụp” một tiếng chui lên khỏi mặt đất.

Mọc ra mầm non.

Cuối cùng dùng tốc độ không kịp bịt tai mà nở thành đóa hoa rực rỡ.

Tôi không có kinh nghiệm.

Không biết nên tiếp tục chăm sóc đóa hoa thêm một thời gian.

Hay nhân lúc nó đẹp nhất mà hái xuống.

Nhưng tôi biết.

Thích một người thì phải đối xử tốt với người đó.

Con gái theo đuổi con trai chỉ như cách một lớp sa mỏng.

Dù sao cũng học cùng trường.

Sớm muộn gì anh ấy cũng rơi vào lòng bàn tay tôi.

Nhưng tôi không ngờ.

Chúng tôi còn học cùng một lớp.

Đúng là ông trời giúp tôi!

Ông trời à.

Không uổng công tôi gọi ngài một tiếng ông.

Ngài đúng là chăm sóc đứa cháu gái này quá mà!

Khi Quý Trình Hàm hỏi tôi học lớp nào.

Tôi cố tình lừa anh ấy.

Nói là lớp bên cạnh.

Anh ấy còn an ủi tôi:

“Không sao.”

“Cũng rất gần.”

Kết quả ngày khai giảng.

Khi nhìn thấy tôi ngồi bên cạnh mình.

Anh ấy ngây người luôn.

Tôi chớp mắt với anh ấy:

“Thế nào?”

“Bất ngờ không?”

“Vui không?”

Anh ấy giống như vừa phản ứng lại.

Giọng bất đắc dĩ nhưng không giấu nổi ý cười:

“Bất ngờ.”

“Vui.”

Tôi cũng vui lắm, Quý Trình Hàm.

Tôi còn tự tin vào gương mặt của Quý Trình Hàm hơn cả thành tích của mình.

Tôi nói anh ấy sẽ nổi tiếng.

Quả nhiên anh ấy nổi tiếng thật.

Mỗi ngày xuất hiện trên tường tỏ tình ba bốn lần.

Nhưng người nổi tiếng cùng anh ấy còn có một nam sinh lớp 20 tên là Khâu Già.

Nghe nói cũng cực kỳ đẹp trai.

Tôi nhìn Quý Trình Hàm nghiêm túc nói:

“Trong lòng tôi cậu là người đẹp trai nhất.”

“Danh hiệu nam thần trường học tôi bỏ phiếu cho cậu.”

Thích một người.

Chính là phải vô điều kiện ủng hộ người đó.

Quý Trình Hàm lại cười:

“Ừ.”

“Cảm ơn cậu nhé.”

Qua một kỳ nghỉ hè.

Sao anh ấy lại trở nên thích cười như vậy?

Nhưng cũng tốt.

Anh ấy cười lên thật đẹp.

Cứ dùng nhan sắc tấn công tôi đi!

Đừng thương xót tôi!

11

Tôi đúng là ngốc.

Thật đấy.

Tôi nên đi khảo sát thực tế trước rồi hẵng mạnh miệng mới phải!

Khâu Già này vậy mà đẹp trai chết người!

Lớp bọn họ học thể dục cùng tiết với lớp chúng tôi.

Khi nhìn thấy bóng dáng cao ráo linh hoạt trên sân bóng rổ.

Tôi lập tức không nhấc nổi chân nữa.

Sau khi đất nước thành lập rồi.

Sao vẫn có thể xuất hiện một yêu tinh nam mê hoặc lòng người như vậy chứ!

Người Trung Quốc không lừa người Trung Quốc.

Khâu Già thật sự rất đẹp trai.

Đẹp trai tới mức có thể làm ngôi sao.

Lại còn cao.

Nghe nói cao một mét tám bảy.

Học sinh lớp mười mới mười lăm tuổi đã cao một mét tám bảy…

Tôi là kẻ nhát gan.

Một đứa chỉ cao một mét sáu hai như tôi nghĩ cũng không dám nghĩ.

Đang nhìn.

Anh ấy bật nhảy tại chỗ rồi ném vào một cú ba điểm.

Xung quanh sân bóng lập tức bùng nổ tiếng reo hò.

Tôi cũng cảm thán:

“Đẹp trai thật.”

“Thích đến vậy sao?”

Trên đỉnh đầu vang lên giọng nói nhàn nhạt của Quý Trình Hàm.

Tôi quay đầu nhìn.

À không đúng.

Phải ngẩng đầu mới đúng.

Anh chàng này cũng cao lên rồi.

Ước chừng bảo thủ cũng khoảng một mét tám.

Chỉ là không cao bằng Khâu Già.

Tôi vội giải thích:

“Ý tôi là cú ném ba điểm của cậu ấy rất ngầu.”

“Ồ.”

Anh ấy đáp một tiếng.

Không biết có tin hay không.

Rồi quay người đi ra phía sau.

Tôi lập tức đuổi theo:

“Thật mà!”

“Tôi không có ý khen cậu ấy đẹp trai đâu!”

Anh ấy ngồi xuống bậc thang.

Đối diện sân bóng rổ.

Đợi tôi ngồi xuống rồi mới lạnh nhạt hỏi:

“Tôi và cậu ta, ai đẹp trai hơn?”

Hả?

Cái này…

Sao so được chứ?

Hai người đâu cùng kiểu.

Một người là chàng trai ánh mặt trời.

Một người là học bá lạnh lùng.

Tôi còn chưa trưởng thành.

Biết chọn thế nào đây?

Không phải chứ.

Sao anh ấy lại để ý chuyện này?

Tôi trầm tư thật lâu không mở miệng.

Biểu cảm của Quý Trình Hàm dần dần lạnh xuống.

“Cậu cậu cậu!”

“Cậu đẹp trai nhất!”

Anh ấy kéo khóe môi:

“Không tin.”

Được lắm.

Anh trai Không Tin.

Nhưng ai bảo tôi thích anh ấy chứ.

Tôi chỉ có thể chiều thôi.

“Thật mà.”

Tôi kéo tay áo anh ấy.

“Tôi chỉ thích cậu…”

Anh ấy quay đầu nhìn tôi.

Tôi lặng lẽ bổ sung thêm hai chữ:

“… kiểu này.”

May quá.

Suýt nữa thì tỏ tình rồi.

Tôi còn chưa bắt đầu theo đuổi mà!

Lỡ như không cần cố gắng đã thành công thì sao?

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...