Anh ấy lại đưa ra yêu cầu:
“Vậy đừng nhìn cậu ta nữa.”
Tôi đáp rất nhanh:
“Thế thì không được.”
Ờ…
Dưới ánh mắt đáng sợ của anh ấy.
Tôi bắt đầu biện hộ:
“Tôi thích xem người khác chơi bóng.”
“Cậu lại không chơi cho tôi xem.”
“Không cho tôi xem cậu.”
“Cũng không cho tôi xem người khác.”
“Sao bây giờ cậu lại thế này?”
“Được.”
Anh ấy kéo khóe môi.
Sau đó đứng dậy bỏ đi.
Tôi vội vàng đuổi theo:
“Đừng giận mà.”
“Tôi không nhìn nữa được chưa?”
Sau đó anh ấy gia nhập đội chơi cầu lông.
“Không phải muốn xem sao?”
“Đánh cầu lông cũng là đánh.”
Được…
Vậy cũng được.
Sau giờ học, tôi cùng một nữ sinh đi trả dụng cụ thể thao.
Hai đứa khiêng một chiếc giỏ lớn, vừa đi vừa trò chuyện về phía phòng dụng cụ.
Quý Trình Hàm đi phía sau.
Lúc bước vào phòng dụng cụ.
Bên trong có hai nam sinh.
Một người trong số đó rất cao.
Từ Dao kích động kéo mạnh chiếc giỏ:
“Khâu Già, là Khâu Già đó!”
Dù cô ấy đã hạ thấp giọng.
Nhưng không gian chỉ có từng ấy.
Huống hồ Khâu Già còn quay người lại.
Anh ấy cười vô cùng rạng rỡ:
“Chào cậu nhé, bạn học.”
Từ Dao: …
Cô ấy sắp ngất tới nơi rồi!
Với tư cách là một con người.
Tôi lắp bắp:
“Chim… chim… chim…”
Khâu Già bị tôi chọc cười.
Gương mặt ấy càng trở nên cuốn hút hơn.
Tôi nhìn đến mức sắp mất hồn.
Nếu Quý Trình Hàm không đứng ở cửa.
Giọng anh ấy nhàn nhạt vang lên:
“Còn định đứng đó đến bao giờ?”
Tôi và Từ Dao vội vàng đặt chiếc giỏ xuống.
Từ Dao nhỏ giọng nói với tôi:
“Quý Trình Hàm lạnh lùng thật đấy.”
Tôi cũng nhỏ giọng phụ họa:
“Có hơi hơi.”
Khâu Già ra ngoài trước chúng tôi.
Anh ấy chào hỏi Quý Trình Hàm đang đứng ở cửa:
“Chào cậu nhé.”
“Cậu chính là Quý Trình Hàm phải không?”
“Tôi có nghe nói về cậu.”
Quý Trình Hàm nhìn Khâu Già.
Anh ấy cao hơn mình một chút.
Hàm răng lộ ra trắng sáng.
Vừa tỏa nắng vừa cởi mở.
Anh ấy gật đầu:
“Chào cậu.”
Tôi đi tới bên cạnh Quý Trình Hàm.
Khâu Già lại nhìn tôi một cái rồi nói:
“Bạn gái cậu cũng rất xinh.”
Tôi vội vàng phủ nhận:
“Tôi không phải bạn gái cậu ấy.”
Tôi còn chưa theo đuổi được mà.
“Nếu không phải bạn gái cậu ấy.”
“Thì vẫn rất xinh.”
Được một anh chàng siêu đẹp trai khen ngợi.
Tôi hơi ngại ngùng.
Liền nhích lại gần Quý Trình Hàm hơn một chút:
“Cảm ơn.”
“Cậu cũng rất đẹp trai.”
Có lẽ nhìn ra sự không tự nhiên của tôi.
Anh ấy phất tay.
Rồi rời đi.
Tôi nhìn theo bóng lưng anh ấy thở dài.
Khâu Già đúng là người tốt mà!
Quý Trình Hàm đi phía trước.
Giọng hơi lạnh nhạt:
“Lại bị cậu ta mê hoặc rồi à?”
Tôi chạy lon ton đuổi theo:
“Sao có thể chứ?”
Lúc này chúng tôi đều không biết.
Bánh răng vận mệnh đã bắt đầu chuyển động.
He he.
Sến chết cậu rồi phải không?
Nhóc con.
12
Tường tỏ tình của trường Sơn Nam sau một tháng khai giảng đã làm một chuyện cực kỳ chấn động —
Lớp 3 có Quý Trình Hàm, lớp 20 có Khâu Già.
Ai mới là nam thần trong lòng bạn?
Thời gian bình chọn là một tuần.
Quyết định bằng số lượt thích.
Phần bình luận có tới hơn một nghìn phản hồi.
Tôi điên cuồng spam tên Quý Trình Hàm ở phía dưới.
Liên tục thả tim cho anh ấy.
Nhưng Khâu Già thắng.
Tôi lướt xem bình luận.
Có một bình luận được rất nhiều lượt thích:
“Quý Trình Hàm chẳng phải có bạn gái rồi sao? Chính là bạn học cùng lớp ấy. Hai người trai tài gái sắc, không chia rẽ được đâu. Cho nên tôi bỏ phiếu cho Khâu Già, nam thần phải thuộc về tất cả mọi người.”
Bên dưới có cả đống người đồng tình.
Hóa ra tôi còn trở thành hòn đá cản đường rồi?
Nhưng tôi còn chưa theo đuổi được mà.
Nói tới chuyện theo đuổi người khác.
Hình như việc theo đuổi của tôi chẳng có hiệu quả gì.
Tôi theo đuổi thế nào à?
Chính là tìm anh ấy nói chuyện.
Bất cứ lúc nào cũng khen anh ấy.
Chạy việc giúp anh ấy.
Chia sẻ đồ ăn ngon.
Sau đó thể hiện mặt quyến rũ của mình trước mặt anh ấy.
Ừm…
Hình như đúng là chẳng có gì mới mẻ.
Nhưng như vậy cũng đủ rồi chứ?
Chẳng phải người ta nói thích một người thì dù ngậm miệng lại, tình cảm cũng sẽ chạy ra từ đôi mắt sao?
Hay là mắt tôi quá nhỏ?
Tôi lấy chiếc gương nhỏ ra.
Ghé sát quan sát mắt mình.
Tròng mắt sắp lồi ra ngoài tới nơi mà vẫn chẳng nhìn ra được gì.
Đầu đột nhiên bị gõ một cái.
“Đang làm gì thế?”
Tôi quay người nhìn Quý Trình Hàm.
Cố gắng trợn to mắt:
“Cậu nhìn xem trong mắt tôi có gì?”
Quý Trình Hàm tưởng mắt tôi có dị vật.
Liền cúi xuống nhìn kỹ.
Nhưng chẳng thấy gì cả.
Tôi không tin.
Chớp chớp mắt.
Ngẩng đầu ghé sát lại cho anh ấy nhìn:
“Cậu nhìn kỹ thêm chút nữa đi.”
Khoảng cách có hơi gần quá.
Tôi nhìn gương mặt anh ấy đến mức có chút mê muội.
Da của anh chàng này sao lại đẹp thế chứ?
Không hổ là người tôi thích.
Vài giây sau.
Quý Trình Hàm đẩy tôi ra:
“Trong mắt có nhãn cầu.”
…
Được thôi.
Tôi cất gương lại.
Quý Trình Hàm cố gắng bình ổn nhịp tim.
Anh nhìn Đoàn Vũ Hàm đang ủ rũ.
Nghĩ tới khoảnh khắc vừa rồi.
Chỉ cần nhìn một cái là anh đã rơi vào đôi mắt cô.
Đồng tử đen láy.
Khoảng cách quá gần.
Trong vài giây ấy.
Trong mắt cô.
Anh chỉ nhìn thấy chính mình.
Chaporia
Bình Luận (0)