20px

13

Lên lớp 11 bắt đầu phân ban văn và tự nhiên.

Tôi không thích học thuộc lòng.

Cho nên chọn ban tự nhiên.

Quý Trình Hàm chắc chắn cũng chọn tự nhiên.

Có gì không hiểu còn có thể hỏi anh ấy.

Tôi luôn cảm thấy mình và Quý Trình Hàm rất có duyên.

Nhưng tôi không ngờ lại có duyên tới vậy.

Đúng thế.

Chúng tôi lại học cùng một lớp.

Tiếp tục hành trình theo đuổi chồng thôi!

Ôi trời.

Khâu Già cũng ở lớp chúng tôi.

Hai đại mỹ nam cùng lớp.

Nhìn vẻ kích động không giấu nổi trên mặt các nữ sinh.

Tôi nghĩ.

Cuối cùng phúc khí ngập trời này cũng tới lượt tôi rồi!

Khâu Già ngồi hàng cuối cùng.

Đang trò chuyện với người bên cạnh.

Tôi dùng khuỷu tay chọc chọc Quý Trình Hàm:

“Là Khâu Già kìa.”

Quý Trình Hàm đáp một tiếng.

Sau đó tìm chỗ ngồi xuống.

Tôi vội vàng đi theo.

Trêu chọc anh:

“Cảm giác thế nào?”

“Dù sao đây cũng là người từng thắng cậu đó.”

Chuyện bình chọn trên tường tỏ tình tôi đã kể cho anh ấy nghe rồi.

Mà câu trả lời của anh ấy vẫn như mọi khi:

“Không liên quan tới tôi.”

Còn chưa đợi tôi nói gì.

Quý Trình Hàm đã hỏi:

“Cậu cảm thấy thế nào?”

“Rất vui à?”

Tôi có cảm giác nếu trả lời không tốt sẽ bị đánh.

Lập tức lựa chọn bảo toàn tính mạng.

Nở nụ cười nịnh nọt với anh:

“Không vui bằng lúc biết được học cùng lớp với cậu.”

Quý Trình Hàm hừ một tiếng.

Không nói nữa.

Nhưng biểu cảm có thể nhìn ra được là rất vui.

Tôi nhìn ngón tay đang gõ bàn của anh.

Trong lòng nghĩ.

Người đàn ông này sao càng ngày càng nhỏ nhen thế nhỉ?

Sau khi phân ban.

Môn học tuy ít đi.

Nhưng việc học cũng chẳng hề nhẹ nhàng hơn.

Lớp 10 tôi gần như luôn ngồi cùng bàn với Quý Trình Hàm.

Miễn cưỡng giữ được top 10.

Bây giờ độ khó tăng lên.

Lại thêm học sinh giỏi đều tập trung về cùng một ban.

Kỳ thi tháng đầu tiên.

Tôi đứng thứ 15.

Quý Trình Hàm đứng thứ 3.

Chỗ ngồi được chọn theo thành tích.

Tôi thở dài.

Xem ra không thể tiếp tục ngồi cùng bàn nữa rồi.

Không ngờ Quý Trình Hàm lại chủ động hỏi tôi:

“Có muốn tôi giữ chỗ cho cậu không?”

Tôi rất động lòng.

Nhưng vẫn lắc đầu:

“Thôi vậy.”

Làm thế hơi không công bằng.

Nhưng anh ấy đúng là người tốt thật.

Không hổ là người đàn ông tôi thích.

Quý Trình Hàm nhìn Đoàn Vũ Hàm đang ngồi vẽ vòng tròn trên mặt bàn.

Cuối cùng cũng không nói gì thêm.

Theo định luật bảo toàn của vạn vật.

Mất đi thứ gì đó.

Nhất định sẽ nhận lại thứ khác.

Cho nên.

Tôi mất Quý Trình Hàm.

Lại nhận được Khâu Già.

Bởi vì thành tích của anh ấy đứng ngay sau tôi.

Lúc chọn chỗ ngồi.

Anh ấy chọn ngồi cạnh tôi.

Anh ấy rất cởi mở.

Nở nụ cười tỏa nắng:

“Sau này là bạn cùng bàn rồi nhé.”

Tôi vui vẻ nhưng vẫn giữ vẻ kín đáo.

Khẽ gật đầu.

Lúc quay sang.

Tôi lại chạm phải ánh mắt của Quý Trình Hàm ở phía trước chếch bên trái.

Tôi hơi chột dạ mím môi.

Nhân tiện giấu luôn nụ cười nơi khóe miệng.

Dường như Quý Trình Hàm không có phản ứng gì lớn với việc tôi ngồi cùng bàn với Khâu Già.

Trên đường về nhà.

Tôi âm thầm quan sát biểu cảm của anh.

Vừa bước vào thang máy.

Tôi chuẩn bị bày tỏ lòng trung thành.

Kết quả anh ấy mở miệng trước:

“Đoàn Vũ Hàm.”

Nghe có vẻ rất nghiêm túc.

Tôi lập tức đứng thẳng:

“Có mặt!”

Anh nhìn tôi.

Giống như đã hạ quyết tâm nào đó:

“Chú ý giữ khoảng cách với Khâu Già.”

“Tập trung học hành.”

“Tháng sau thi lại vị trí cũ.”

Não tôi tải dữ liệu vài giây.

Cuối cùng cũng hiểu:

“Cậu sợ tôi thân với Khâu Già rồi không thèm để ý cậu nữa sao?”

“Yên tâm đi.”

“Cậu không giống.”

Anh hỏi:

“Không giống chỗ nào?”

Trong thang máy chỉ có hai người chúng tôi.

Tôi cười ha hả:

“Quan hệ của chúng ta là ai với ai chứ.”

Nói xong lại nhỏ giọng bổ sung:

“Cậu là người đặc biệt.”

Người tôi đặc biệt thích.

Hình như anh ấy nghe thấy.

Tôi dường như nghe được anh nói:

“Cậu cũng rất đặc biệt.”

Đang định hỏi lại.

Thì tầng nhà đã tới.

Tôi chỉ đành từ bỏ.

Lúc bước ra khỏi thang máy.

Quý Trình Hàm lại nhắc nhở một lần nữa:

“Nhớ lời tôi nói.”

Tôi vẫy tay với anh:

“Biết rồi mà.”

Về tới phòng.

Tôi đột nhiên nhớ ra điều gì đó.

Lấy điện thoại nhắn cho anh:

“Dựa vào thực lực của bản thân thì rất khó để ngồi cùng bàn với cậu.”

Kèm theo một sticker mèo con khóc lóc.

Anh trả lời rất nhanh:

“Nghỉ lễ tôi sẽ phụ đạo cho cậu.”

Tôi:

“Kiểu một kèm một sao?”

Quý Trình Hàm:

“Ừ.”

“Gia sư riêng.”

Tuyệt quá!

Thời gian ở riêng get!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...