20px

14

Tôi đã đánh giá thấp sức hút của gương mặt và nhân cách của Khâu Già.

Đối với một anh chàng đẹp trai nhiệt tình, chu đáo lại hài hước.

Thật sự rất khó giữ khoảng cách!

Sau nửa tháng.

Tôi sắp tiến hóa thành phần tử khủng bố xã giao trước mặt anh ấy rồi.

Cuối cùng.

Sau một lần nữa bị Khâu Già chọc cười.

Tôi nghiêm túc nói với anh ấy:

“Đừng chọc tôi cười nữa.”

Anh chống cằm hỏi:

“Tại sao?”

Tôi nói:

“Tôi không muốn làm cô gái hài hước.”

“Tôi muốn làm học bá lạnh lùng.”

Anh nhướng mày:

“Giống Quý Trình Hàm à?”

Tôi gãi đầu:

“… Cũng không cần lạnh lùng như cậu ấy đâu.”

Hơn nữa.

Tôi nhỏ giọng bổ sung:

“Thật ra cậu ấy cũng không lạnh lùng đến thế.”

“Còn rất thích cười nữa.”

“Đúng đúng đúng.”

“Người trong lòng thì cái gì cũng tốt.”

!!!!!

Nguy hiểm!

Nguy hiểm!

Nguy hiểm!

Tôi hoảng sợ nhìn anh ấy.

Giọng như bị ép ra từ cổ họng:

“Sao cậu biết?”

Anh nhún vai:

“Tôi đoán bừa thôi.”

Tôi:

“…”

Nếu tôi có tội.

Xin hãy trực tiếp giết tôi.

Đừng dùng cách này để trừng phạt tôi.

Khâu Già an ủi:

“Thích cậu ấy cũng bình thường mà.”

“Sao cậu không tỏ tình?”

“Tôi chưa nghĩ xong.”

Nếu tỏ tình thành công thì quá tốt.

Nhưng nếu thất bại.

Ngày nào cũng gặp mặt.

Sẽ rất ngượng ngùng.

Khâu Già ghé lại gần.

Hạ thấp giọng:

“Cậu không thấy cậu ấy thích cậu sao?”

Tôi thành thật gật đầu.

Dùng ngón cái và ngón trỏ tạo ra một khoảng cách nhỏ:

“Có cảm giác một chút xíu.”

Nhưng một trong những ảo giác lớn nhất của đời người chính là:

Người ấy thích mình.

Hơn nữa.

Loại cảm giác này đặt lên người bạn thân cũng hoàn toàn hợp lý.

Khâu Già vỗ vai tôi:

“Tin tôi đi.”

“Hai người tuyệt đối không phải tình bạn thuần khiết.”

Đúng vậy còn gì.

Tôi còn đang đơn phương đây.

Nhưng sau khi bị vạch trần.

Ngược lại cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

Từ lần bị tố yêu sớm ở cấp hai.

Đến sau này phát hiện mình thích Quý Trình Hàm rồi quyết định theo đuổi anh.

Tôi vẫn luôn cho rằng bản thân rất cẩn thận.

Bây giờ Khâu Già biết rồi.

Coi như có người cùng chia sẻ bí mật với tôi.

Bởi vì chuyện này.

Quan hệ của chúng tôi lại tiến thêm một bước.

15

Việc Quý Trình Hàm kèm riêng quả thực rất hiệu quả.

Kỳ thi tháng lần thứ hai, tôi đứng thứ 10 trong lớp.

Anh ấy đứng thứ 2.

Người đứng đầu lớp vẫn luôn là một nữ sinh.

Tôi thuận lợi ngồi cùng bàn với Quý Trình Hàm.

“Tâm trạng thế nào?”

Tôi hỏi anh.

Anh giúp tôi chuyển đồ, đáp một tiếng:

“Vui.”

Sau đó lại bổ sung:

“Hy vọng em tiếp tục giữ vững.”

Tôi nói:

“Vậy thầy Quý cũng phải vất vả rồi.

Kỳ thi tháng vừa qua chưa được mấy ngày.

Đại hội thể thao đã tới.

Mấy ngày nay không có nắng gắt.

Rất thích hợp để vận động.

Đương nhiên.

Quan trọng nhất là đại hội thể thao diễn ra vào thứ Năm!

Tận hai ngày!

Ai hiểu thì đều hiểu.

Không phải học chính là điều tuyệt vời nhất.

Mà đăng ký thi đấu lại là việc khó nhất.

Nhưng Khâu Già là cán sự thể thao.

Cậu ấy làm gương đăng ký chạy 1500 mét.

Sau đó còn dùng gương mặt đẹp trai cùng giọng điệu mềm mỏng của mình để “lừa” một nửa nữ sinh đăng ký thi đấu.

Nhưng nội dung 400 mét và 800 mét vẫn thiếu người.

Đặc biệt là 800 mét.

Không một ai đăng ký.

Bản thân tôi cũng không quá ghét chạy bộ.

Thế là đăng ký 800 mét để ủng hộ công việc của cậu ấy.

Tôi hỏi:

“Cậu chạy 1500 mét nổi không đấy?”

Cậu ấy nói:

“Cậu không biết tôi được tuyển vào bằng năng khiếu sao?”

Tôi ngạc nhiên:

“Năng khiếu gì? Điền kinh à?”

Cậu ấy đáp:

“Đẹp trai.”

Tôi:

“…”

Cậu ấy cười lớn hai tiếng:

“Đùa thôi.”

“Tôi luyện chạy nước rút.”

“Nhưng chạy đường dài cũng không thành vấn đề.”

Quý Trình Hàm thì đối với hạng mục nào cũng mang thái độ không quan tâm.

Nhưng anh không chủ động đăng ký.

Thế là tôi lập tức lên án mạnh mẽ.

“Đôi chân dài như vậy mà không dùng để chạy thì quá phí!”

“Không đúng!”

“Sao cậu có thể không cống hiến cho lớp được chứ!”

Vì vậy.

Anh đăng ký chạy tiếp sức 400 mét và chạy 100 mét.

Ngày tôi chạy 800 mét.

Trời quang mây tạnh.

Ông mặt trời nở nụ cười rực rỡ với tôi.

Cơn gió nhẹ lướt qua gương mặt.

Như đang cổ vũ tôi vậy.

Ừm.

Có thể nhìn ra chỉ số IQ hiện giờ của tôi không cao lắm.

Vì tôi bị nóng đến ngốc rồi.

Nội dung chạy dài như 800 mét được tổ chức vào sáng thứ Sáu.

Tôi nghĩ buổi sáng nhiệt độ sẽ không quá cao.

Ai ngờ hôm nay mặt trời lại chói chang như vậy.

Ngôn ngữ mẹ đẻ của tôi lúc này chính là cạn lời.

Quý Trình Hàm biết tôi phải chạy 800 mét.

Còn mang glucose cho tôi.

Hu hu hu.

Người tôi thích thật sự là một cậu bé ngoan.

Anh ấy xứng đáng!!!

Tôi bảo anh đứng ở đích chờ tôi.

Đến lúc đó tôi sẽ giả vờ kiệt sức.

Sau đó ngã vào lòng anh.

Nhân cơ hội có tiếp xúc cơ thể.

Hì hì.

Tôi thật ngốc.

Thật đấy.

Tôi chỉ biết giả vờ không còn sức.

Nhưng lại không biết rằng mình thật sự không còn sức.

Chạy hết một vòng.

Tôi đã có chút không chịu nổi rồi.

Lúc chạy ngang vạch xuất phát.

Quý Trình Hàm đang đứng trên bãi cỏ cổ vũ tôi.

Anh chỉ cần đứng ở đó.

Tôi lập tức cảm thấy mình lại có động lực!

Nhưng không nhiều.

Tôi đang dẫn đầu trong nhóm của mình.

Nhưng nữ sinh phía sau cứ bám sát không buông.

Tôi luôn nghe thấy tiếng bước chân của cô ấy.

Khi cách đích còn 50 mét.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...