Nữ sinh phía sau đột nhiên tăng tốc.
Ngay cả tiếng thở gấp của cô ấy tôi cũng nghe thấy.
Tinh thần hiếu thắng của con người thường chỉ xuất hiện trong một khoảnh khắc.
Tôi cũng tăng tốc.
Thế là tôi chạy.
Cô ấy đuổi.
Cả hai đều không thể thoát.
Giữa chừng tôi còn quay lại nhìn cô ấy một cái.
Cô ấy vẫn thở bằng miệng.
Miệng há rất to.
Chạy xiêu xiêu vẹo vẹo.
Tôi thật sự sợ cô ấy ngất.
Sau đó cô ấy thật sự ngất luôn.
Vì ở quá gần.
Cô ấy còn va vào tôi một cái.
Tôi vừa vượt qua vạch đích.
Cơ thể lập tức mềm nhũn.
Ngã nhào xuống đất.
Mà tôi mặc quần đùi đấy nhé!!
Vẻ vang bị thương.
Hai đầu gối đều trầy da.
Đất cát lẫn với máu.
Lòng bàn tay cũng rách da.
Có người ngất.
Có người bị thương.
Xung quanh rất nhanh đã vây kín người.
Tôi nhìn thấy nữ sinh kia được khiêng đi.
Thôi vậy.
Cô ấy đã ngất rồi.
Còn thảm hơn tôi.
Không so đo với cô ấy nữa.
Khâu Già là cán sự thể thao.
Lúc không có nội dung thi đấu.
Nơi nào cần là cậu ấy xuất hiện.
Nhìn thấy hai đầu gối tôi đều trầy xước.
Cậu ấy trực tiếp bế tôi lên.
Đi về phía phòng y tế.
Lần đầu tiên được bế kiểu công chúa.
Lại còn là một đại soái ca.
Có hơi ngại ngùng.
Tôi quay đầu nhìn khoảng cách với mặt đất.
Đột nhiên thấy hơi sợ độ cao.
Khâu Già hỏi tôi:
“Đau lắm không?”
Tôi đáp:
“Cũng ổn.”
“Chịu được.”
Cũng không biết Quý Trình Hàm đi đâu rồi.
Rõ ràng đã hứa đứng ở đích chờ tôi mà.
Nhìn hai bàn tay bị trầy da.
Tôi có chút tủi thân.
Phòng y tế nằm ở vị trí trong cùng tầng một của tòa nhà giảng dạy.
Chúng tôi còn chưa bước vào tòa nhà.
Đã gặp Quý Trình Hàm đi ngược chiều tới.
Bước chân anh vội vàng.
Sắc mặt đầy lo lắng.
Khi nhìn thấy tôi và Khâu Già.
Anh sững người một chút.
Nhưng lập tức đi về phía chúng tôi:
“Có chuyện gì vậy?”
Tôi dùng vài câu ngắn gọn kể lại đầu đuôi sự việc.
Anh im lặng đi theo phía sau.
Khâu Già đặt tôi xuống ghế rồi nói với Quý Trình Hàm:
“Vậy cậu ở đây chăm sóc cô ấy nhé.”
“Tôi về sân vận động xem những bạn khác.”
Quý Trình Hàm gật đầu.
Tôi cảm ơn Khâu Già.
Cậu ấy xua tay rồi rời đi.
Trong phòng y tế có rất nhiều người.
Trên giường bệnh còn có hai người đang nằm.
Hóa ra thể lực của mọi người đều kém như vậy.
Trong lúc xếp hàng.
Tôi hỏi anh:
“Cậu đi đâu vậy?”
Anh ngồi xổm bên cạnh tôi giải thích:
“Có một bạn học bị ngất.”
“Tôi đứng gần đó.”
“Thầy giáo bảo tôi đưa cậu ấy tới phòng y tế.
”
Anh lại nhìn vết thương:
“Còn đau lắm không?”
Nước mắt tôi lập tức dâng lên nơi khóe mắt.
Tôi tủi thân nói:
“Đau.”
Biểu cảm của anh đầy áy náy:
“Xin lỗi.”
Sau khi bác sĩ kiểm tra.
Ông bảo Quý Trình Hàm dùng nước sạch rửa vết thương cho tôi trước.
Sau đó mới sát trùng bằng cồn.
Quý Trình Hàm bế tôi lên.
Trên người anh là mùi nước giặt thơm mát.
Tôi giống như một tên háo sắc.
Lén lút ngửi thêm mấy lần.
Bồn rửa tay của trường dùng chung.
Nằm bên ngoài nhà vệ sinh.
Còn có một bể thấp để giặt cây lau nhà.
Điều này lại thuận tiện cho người không tiện như tôi.
Tôi chống tay vào tường.
Co một chân lên.
Anh khom người.
Một tay nắm lấy bắp chân tôi.
Tay còn lại hất vài vốc nước rửa vết thương.
Nước sạch không đau đến vậy.
Nghe tiếng nước chảy róc rách.
Tôi ngẩn người nhìn đỉnh đầu anh.
Người này sao đến cả xoáy tóc cũng đẹp thế nhỉ?
Rất nhanh đã rửa xong.
Anh lại bế tôi trở về phòng y tế.
Dùng bình xịt cồn sát trùng.
Nhìn vẻ mặt như chuẩn bị hy sinh của tôi.
Quý Trình Hàm đưa một tay ra:
“Nếu đau thì nắm chặt.”
Nhìn những đường gân xanh thấp thoáng trên cổ tay anh.
Tôi không chút do dự nắm lấy.
A!
Sờ được rồi!
Tôi nghiêng người.
Co hai chân ngồi trên ghế dài.
Quý Trình Hàm cúi người lại gần tôi.
Nhắc nhở:
“Ráng chịu một chút.”
Tôi khẽ “ừ” một tiếng.
Xì xì…
Cơn đau nhỏ li ti truyền tới từ hai đầu gối.
Tôi nhắm mắt.
Nắm chặt cổ tay Quý Trình Hàm.
Mặt đau đến méo xệch.
Ngón chân cũng co quắp lại.
Một luồng mát lạnh làm dịu cơn đau.
Tôi mở mắt.
Thấy môi Quý Trình Hàm hơi chu ra.
Đang chăm chú thổi vào đầu gối tôi.
Anh thổi vào đầu gối.
Nhưng trái tim tôi lại ngứa ngáy.
Thổi xong.
Quý Trình Hàm ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi và anh lặng lẽ nhìn nhau.
Tay tôi vẫn đang nắm tay anh.
Một lúc lâu sau.
Anh nói:
“Em đỏ mặt rồi.”
Tôi đỏ mặt nhưng không chịu thua:
“Mặt cậu cũng đỏ.”
Thật ra tôi nói bừa thôi.
Nếu lúc Quý Trình Hàm quay người đi.
Tôi không nhìn thấy vành tai đỏ ửng của anh.
Hừ hừ.
Đàn ông.
Thừa nhận đi.
Cậu cũng mê tôi lắm rồi.
Vì vết thương ở chân.
Quan hệ giữa tôi và Quý Trình Hàm tiến triển vượt bậc.
Đương nhiên.
Tất cả đều nhờ da mặt tôi đủ dày.
Rất biết được voi đòi tiên.
Nhìn dáng vẻ anh chiều chuộng tôi đủ điều.
Tôi cũng không biết lấy đâu ra tự tin.
Mà cảm thấy người đàn ông này chắc chắn thích tôi.
Hì hì.
Chỉ cần chờ sau kỳ thi đại học.
Bạn trai sẽ thuộc về tôi thôi!
Chaporia
Bình Luận (0)