18
Nửa tháng trước kỳ thi.
Khâu Già nói anh ấy lại nhận được một bộ phim.
Vẫn là vai phụ.
Thi đại học xong sẽ vào đoàn phim.
Một mặt tôi vui cho anh ấy.
Mặt khác lại buồn vì sắp phải chia ly.
Còn chưa kịp buồn.
Một câu của anh ấy đã khiến tôi chết đứng:
“Khi nào cậu định tỏ tình với Quý Trình Hàm?”
Đây là trong lớp học đấy!!!
Tôi nhe răng trợn mắt cảnh cáo anh ấy.
Sau đó nói:
“Sau kỳ thi đại học đi.”
“Định tỏ tình thế nào?”
“Chưa nghĩ ra.”
Khâu Già vỗ vai tôi:
“Ngày mai nghỉ.”
“Đi với tôi tới một nơi.”
“Tôi nghĩ cách cho cậu.”
Dù không tin anh ấy nghĩ được cách gì.
Nhưng với tâm lý ngựa chết coi như ngựa sống.
Tôi vẫn đồng ý.
Ngày hôm sau ăn cơm trưa xong.
Tôi nói với bố mẹ là ra ngoài học bài.
Sau đó đeo ba lô ra khỏi nhà.
Thật sự không nói dối.
Địa chỉ Khâu Già gửi cho tôi là một thư viện nào đó.
Tôi hỏi sao lại chọn nơi này.
Anh ấy nói trong sách tự có diệu kế.
Tôi cảm thấy còn không bằng đi quán net.
Vừa tới cổng khu dân cư.
Tôi đã gặp Quý Trình Hàm.
Trong lòng hơi chột dạ.
Giả vờ như không nhìn thấy.
Định lén chuồn đi.
Kết quả bị anh ấy gọi lại:
“Đoàn Vũ Hàm.”
Tôi đứng yên tại chỗ.
Anh đi tới trước mặt tôi.
Trên tay xách hai chai Coca-Cola loại gia đình.
Tôi đoán chắc nhà có khách.
Anh đứng trước mặt tôi:
“Đi đâu?”
Tôi đeo ba lô.
Ưỡn thẳng lưng:
“Đi học.”
“Ở đâu?”
Tôi báo tên thư viện.
“Đi với ai?”
Nghĩ tới việc bình thường gần tới giờ cơm mẹ tôi sẽ gọi tôi xuống mua nước.
Tôi kết luận anh ấy không rảnh.
Liền hắng giọng:
“Một mình.”
“Nếu cậu muốn tới thì tôi có thể giữ chỗ.”
Quý Trình Hàm nhìn tôi đầy dò xét.
Tôi lại nói:
“Tôi đi trước đây.”
“Cậu về ăn cơm đi.”
“Ăn xong rồi tới cũng không muộn.”
Nói xong tôi lập tức chạy biến.
Lúc tới nơi.
Khâu Già đang đợi tôi dưới lầu.
Chúng tôi cùng vào thư viện.
Thư viện rất vắng người.
Anh ấy dẫn tôi rẽ trái rẽ phải trong thư viện.
Cuối cùng tìm được một góc vô cùng yên tĩnh.
Nơi này chỉ có một chiếc bàn nhỏ.
Phía trước và bên phải đều là tường.
Bên trái là cửa kính.
Phía sau còn có giá sách che chắn.
Đúng nghĩa là một góc bí mật.
Tôi không ngờ trong thư viện còn có chỗ như vậy:
“Hẻo lánh thế này sao?”
Khâu Già kéo ghế.
Ngồi đối diện cửa kính.
“Đây là bảo địa phong thủy đấy.”
Tôi ngồi xuống cạnh anh ấy.
Lấy sách ra.
Khao khát tri thức hỏi:
“Vậy bây giờ chúng ta làm gì trước?”
Anh ấy lấy ra một xấp giấy đặt lên bàn.
Nhìn bài tập tôi vừa lấy ra rồi hỏi:
“Cậu thật sự tới học bài à?”
Tôi vội xua tay:
“Giải quyết chuyện chính trước rồi học.”
Tôi nhìn thứ anh ấy lấy ra.
Còn tưởng là cẩm nang tỏ tình anh ấy chuẩn bị cho tôi.
Cảm động ghé tới xem.
Kết quả đập vào mắt là hai chữ in đậm:
“KỊCH BẢN”
Tôi: ?
“Kịch bản gì thế?”
“Kịch bản tỏ tình viết cho tôi à?”
Khâu Già mở tập giấy ra giải thích:
“Là lời thoại của bộ phim mới.
”
“Người ta gửi bản điện tử.”
“Tôi in ra.”
!!!
“Tôi có thể xem không?”
Tôi cẩn thận hỏi.
Tôi còn chưa từng xem kịch bản đâu!
“Tất nhiên.”
Khâu Già đưa cho tôi.
Tôi hào hứng mở ra.
Bên trong có vài đoạn thoại được tô màu.
Tôi nhìn thấy tên nhân vật:
“Tịch Ngô Sinh.”
Ồ.
Nghe cũng nghệ thuật đấy.
Nhưng đọc qua vài câu thoại.
Sao kỳ kỳ thế nhỉ?
Tôi hỏi:
“Cậu đóng vai kiểu nhân vật gì vậy?”
Anh ấy đáp:
“Cha mẹ mất sớm.”
“Thầm yêu một cô gái nhưng cô ấy lại ở bên người khác.”
“Còn bị bạo lực học đường.”
“Sau đó mắc trầm cảm.”
“Cuối cùng chết.”
Tịch Ngô Sinh.
Tịch vô thanh.
Tế ngô sinh.
Biên kịch này độc thật đấy.
Tôi nhìn anh ấy:
“Vất vả cho cậu rồi.”
Anh ấy cười:
“Không vất vả.”
“Dù sao cát-xê đối với tôi cũng không ít.”
Tôi nghiến răng.
Cái giới giải trí đáng ghét này.
Bao giờ tôi mới chen chân vào được đây!
Anh ấy lại hỏi:
“Cậu có muốn thử đóng phim không?”
Tôi còn chưa kịp trả lời.
Điện thoại đột nhiên vang lên.
Là nhạc chuông đặc biệt tôi cài riêng.
Tôi mở ra xem.
Là tin nhắn của Quý Trình Hàm hỏi tôi đang ở đâu.
Nhanh vậy đã ra ngoài rồi sao?
Tôi chia sẻ vị trí cho anh ấy.
Sau đó nói với Khâu Già:
“Quý Trình Hàm sắp tới rồi.”
Khâu Già nói:
“Dù cậu ấy đi xe tới cũng phải mất mười phút.”
“Chúng ta diễn một hai phút là xong.”
Nghe cũng có lý.
Tôi lập tức hào hứng:
“Diễn cảnh gì?”
Khâu Già bắt đầu giảng giải:
“Kiểu phim thần tượng ngày xưa.”
“Hai người yêu nhau.”
“Nhưng trước đó vì hiểu lầm nên luôn ghen tuông.”
“Hôm nay cuối cùng cũng nói rõ mọi chuyện.”
Được.
Kịch bản máu chó.
Tôi hỏi:
“Ai diễn trước?”
“Tôi.”
Khâu Già lập tức nhập vai.
Anh ấy đột nhiên đứng bật dậy chất vấn tôi:
“Đoàn Vũ Hàm, em từng thích anh chưa?”
“Em xem anh là cái gì hả?!”
Biểu cảm và giọng điệu của anh ấy rất dữ.
Tôi giật nảy mình.
Đây chính là chuyên nghiệp sao?
Nhập vai nhanh như vậy?
Tôi ngơ ngác tiếp lời:
“Đương nhiên em thích anh rồi.”
Khâu Già hoàn toàn không bị tôi ảnh hưởng.
Giọng điệu vừa gấp gáp vừa tức giận:
“Thích?”
“Em thích anh mà còn thân thiết với Quý Trình Hàm như vậy?”
“Trong một năm anh rời đi.”
“Em vẫn luôn ở cạnh cậu ta.”
“Có phải nếu anh không quay về.”
“Em sẽ chọn cậu ta không?”
“Em có biết một năm nay anh đã sống thế nào không?”
Wow!
Anh ấy sáng tạo thật đấy!
Không hổ là người học diễn xuất.
Lập tức liên hệ thực tế để diễn.
Tôi cũng hóa thân thành nữ chính gào thét:
“Không thì sao?”
“Anh còn dám nhắc tới à?”
“Chẳng phải chính anh nói không muốn gặp em nữa sao?”
“Anh đã không muốn gặp em.”
“Vậy em còn nhớ tới anh làm gì?”
“Em rẻ mạt lắm sao?”
“Quý Trình Hàm đẹp trai hơn anh, giỏi hơn anh, còn thích em.”
“Vậy tại sao em không chọn cậu ấy?”
Tôi cũng biết bịa mà.
Không đúng.
Quý Trình Hàm vừa cao vừa đẹp trai lại thích tôi đâu phải bịa.
Hì hì.
Chaporia
Bình Luận (0)