20px

“Mẹ lắp lại ổ khóa cho con.”

“Con mở mắt nhìn mẹ đi.”

Nam sinh bị dọa tỉnh.

Ra sức vùng vẫy.

“Cô Chu.”

“Cô làm gì vậy?”

“Cô buông em ra.”

Cả lớp đều bị dọa sợ.

Đám nữ sinh hét lên chạy khỏi lớp.

Các nam sinh thì lao tới kéo mẹ ra.

“Đừng chạm vào con bé.”

“Nó đang ngủ.”

“Các người sẽ làm nó tỉnh mất.”

Sức lực của mẹ lớn đến kinh người.

Không ai kéo bà ra nổi.

Cho đến khi hiệu trưởng và mấy bảo vệ chạy vào.

Mới cưỡng ép tách bà ra được.

Nam sinh kia sợ đến mức ngồi bệt xuống đất khóc lớn.

“Cô Chu.”

“Cô tỉnh táo lại đi.”

“Đó là Lý Tưởng.”

“Không phải con gái cô.”

Hiệu trưởng tức đến phát run.

Chỉ thẳng vào mặt mẹ.

“Với trạng thái này.”

“Cô hoàn toàn không thể tiếp tục giảng dạy được nữa.”

“Cô bị đình chỉ công tác.”

Mẹ bị bảo vệ dìu ra ngoài.

Nhưng bà vẫn cố ngoái đầu nhìn về chiếc ghế trống.

“Không.”

“Con bé chính là Khê Khê.”

“Khê Khê của tôi không ngủ.”

“Con bé chỉ quá mệt thôi.”

Giọng bà vang vọng khắp hành lang.

Thê lương.

Tuyệt vọng.

Từ đó về sau.

Trong trường học không còn bóng dáng mẹ nữa.

Bà hoàn toàn sống trong những ảo ảnh do chính mình dệt nên.

Không cách nào thoát ra.

10

Vài năm sau.

Ngôi nhà từng đầy áp lực và ngột ngạt ấy.

Giờ đây trở nên âm u đáng sợ.

Mẹ đã khôi phục hoàn toàn căn phòng của tôi.

Ổ khóa được lắp trở lại.

Là loại khóa chống trộm chắc chắn nhất.

Trên bàn học chất đầy sách giáo khoa và đề thi của tôi.

Mỗi tờ giấy đều được bà dùng bút đỏ sửa lại.

Chấm những con điểm một trăm đỏ chói.

Mỗi tối.

Mẹ đều ngồi trước bàn học của tôi.

Trong tay cầm chiếc compa đã gỉ sét.

Mỗi khi cơn buồn ngủ kéo đến.

Bà không chút do dự đâm chiếc compa vào đùi mình.

Xoẹt.

Cơn đau dữ dội khiến bà lập tức tỉnh táo.

Mồ hôi lạnh túa đầy trán.

Trên đùi bà.

Đã phủ kín những vết thương giống hệt năm xưa trên chân tôi.

Vết mới chồng lên vết cũ.

Thảm không nỡ nhìn.

Bà cho rằng.

Chỉ cần cảm nhận nỗi đau tôi từng chịu đựng.

Chỉ cần luôn tỉnh táo.

Thì tôi sẽ quay trở lại.

“Khê Khê.”

“Mẹ không ngủ.”

“Mẹ vẫn luôn tỉnh.”

Mẹ lẩm bẩm với căn phòng trống rỗng.

Bà mở lọ dầu gió đã bay hơi quá nửa.

Đổ thẳng lên những vết thương đang lở loét.

Cơn đau khiến toàn thân bà co giật.

Nhưng bà lại cười.

“Có tác dụng thật.”

“Khê Khê nói đúng.”

“Thứ này có thể duy trì được mười phút.”

Linh hồn tôi đứng ngoài cửa sổ.

Lặng lẽ nhìn người phụ nữ đã phát điên kia.

Tóc bà đã bạc trắng.

Thân hình gầy đến trơ xương.

Tôi không tha thứ cho bà.

Nhưng cũng không còn hận bà nữa.

Hận một người quá mệt mỏi.

Tôi không muốn lãng phí thêm sức lực để hận bất kỳ ai.

Tôi chỉ cảm thấy.

Vở kịch này nên kết thúc rồi.

Một cơn gió đêm thổi qua.

Khung cửa sổ phát ra tiếng rung khẽ.

Tôi cảm nhận được linh hồn mình đang dần nhạt đi.

Cảm giác nhẹ nhõm tuyệt đối bao trùm lấy tôi.

Cuối cùng.

Tôi cũng sắp rời khỏi nơi khiến mình ngột ngạt này.

Trong phòng.

Mẹ dường như cảm nhận được điều gì đó.

Đột ngột lao tới bên cửa sổ.

“Đường Khê Khê.”

“Con mở mắt nhìn mẹ đi.”

“Mẹ sẽ không khóa cửa phòng con nữa.”

Bà đưa tay vào khoảng không.

Cố gắng bắt lấy thứ gì đó.

“Mẹ không ngủ.”

“Mẹ ở bên con.”

Cơn gió cuốn đi những lời cuối cùng của bà.

Linh hồn tôi hoàn toàn tan biến trong gió.

Hóa thành hư vô.

Trong ngăn kéo sâu nhất của bàn học.

Tờ bài thi không điểm với dấu X đỏ thật lớn.

Vĩnh viễn bị khóa lại trong bóng tối.

-HẾT-

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...