“Mọi người đều đi hết.”
“Gia đình này sẽ tan mất.”
“Gia đình này.”
“Từ lúc em tự tay nhốt Khê Khê vào phòng học dự phòng.”
“Đã tan rồi.”
Đường Kiến Quốc nhét cây bút vào tay bà.
“Em là kẻ giết người.”
“Không xứng làm mẹ.”
Tay mẹ run dữ dội.
Đến mức không cầm nổi bút.
Bản thỏa thuận ly hôn rơi xuống nền tuyết.
Đường Dao Dao trốn phía sau lưng Đường Kiến Quốc.
Đến nhìn mẹ một cái cũng không dám.
Cô ta kéo góc áo ông.
Nhỏ giọng thúc giục.
“Ba.”
“Chúng ta mau đi thôi.”
“Lạnh quá.”
Mẹ đột nhiên lao tới.
Nắm chặt cánh tay Đường Dao Dao.
“Dao Dao.”
“Con không được đi.”
“Ở lại với mẹ được không?”
“Đường Kiến Quốc.”
“Trả Dao Dao lại cho em.”
“Em chỉ còn mình nó thôi.”
Đường Dao Dao hét lên.
Hất mạnh tay bà ra.
Trên mặt đầy vẻ sợ hãi.
Liên tục lùi về phía sau.
“Mẹ buông con ra.”
“Mẹ là đồ điên.”
“Mẹ sẽ giết cả con nữa.”
Đường Kiến Quốc đẩy mẹ ra.
Che chở Đường Dao Dao.
Rồi xoay người rời đi.
Trên nền tuyết.
Chỉ còn lại một chuỗi dấu chân dứt khoát.
Mẹ ngã ngồi trước bia mộ.
Nhìn nghĩa trang trống vắng.
“Chu chủ nhiệm.”
“Xin nén bi thương.”
Trương lão sư bước tới.
Đặt xuống một bó cúc trắng.
“Khê Khê là một đứa trẻ rất tốt.”
“Con bé không đáng phải chịu những đau khổ đó.”
Mẹ không nói gì.
Chỉ si ngốc nhìn bức ảnh trên bia mộ.
“Trương lão sư.”
“Cô nói xem Khê Khê có lạnh không?”
“Trong phòng học dự phòng không có sưởi.”
“Con bé chắc đã lạnh lắm.”
Linh hồn tôi lơ lửng trên không trung.
Nhìn tang lễ lạnh lẽo đến cực điểm này.
Tôi không thấy đau lòng.
Cũng không thấy hả hê.
Tôi chỉ nhìn những đám mây trên bầu trời.
Cảm nhận một sự tự do chưa từng có.
Không cần cố gắng mở mắt nữa.
Không cần lo lắng mình sẽ ngủ quên bất cứ lúc nào.
Không cần sợ bị tát.
Cuối cùng.
Tôi cũng có thể yên tâm ngủ một giấc thật dài.
“Mẹ.”
“Mẹ không xứng làm mẹ.”
“Cứ ở đây.”
“Canh giữ đứa con gái mà chính mình đã giết ch/e/t suốt phần đời còn lại đi.”
Những lời Đường Kiến Quốc để lại trước khi rời đi.
Vẫn vang vọng mãi trong nghĩa trang trống trải.
9
Kỳ nghỉ đông kết thúc.
Trường học khai giảng trở lại.
Mẹ vẫn quay về trường tiếp tục giảng dạy.
Chỉ là bà không còn là vị chủ nhiệm giáo dục nóng nảy năm nào nữa.
Bà bị giáng chức.
Trở thành một giáo viên Ngữ văn bình thường.
Ngày nào bà cũng mặc cùng một chiếc áo khoác màu xám.
Mái tóc lúc nào cũng rối bời.
Mỗi lần đi trong sân trường.
Học sinh đều tránh xa bà.
Ai cũng biết.
Bà chính là nữ giáo viên điên đã nhốt con gái ruột vào phòng học dự phòng để rồi khiến con bé ch/e/t cóng.
Tiết học đầu tiên.
Mẹ đứng trên bục giảng.
Trong tay cầm một viên phấn.
Bà viết ba chữ “Đường Khê Khê” lên bảng.
Rồi lại thần kinh bất ổn xóa đi.
Đám học sinh phía dưới nhìn nhau.
Không ai dám thở mạnh.
Một nam sinh ngồi ở hàng ghế thứ ba.
Tối qua thức đêm chơi game.
Không nhịn được mà ngủ gật.
Đầu cậu ta gật lên gật xuống.
Cuối cùng gục hẳn xuống bàn.
Cảnh tượng ấy.
Khiến ánh mắt mẹ trở nên mơ hồ tan rã.
Người bà nhìn thấy.
Không phải nam sinh kia.
Mà là tôi.
Là Đường Khê Khê đã ngã xuống trong phòng thi.
Gục trên tờ giấy trắng không điểm.
“Khê Khê.”
Mẹ hoảng loạn ném viên phấn xuống đất.
Lao khỏi bục giảng.
Bà đẩy mạnh những học sinh bên cạnh ra.
Cưỡng ép ôm chặt nam sinh kia vào lòng.
“Khê Khê.”
“Đừng ngủ nữa.”
“Mẹ không mắng con.”
“Mẹ sẽ không nhốt con nữa.”
Mẹ ôm chặt nam sinh ấy.
Nước mắt nước mũi dính đầy trên người cậu ta.
“Mẹ mua dầu gió cho con.”
Chaporia
Bình Luận (0)