“Dù sao cũng không phải chồng cô ta.”
“Chồng cô ta ở trong viện bận trước bận sau, còn cô ta ở ngoài uống cà phê với đàn ông khác.”
Anh ta lại nói:
“Mọi người nghĩ xem, sao Cố Hoài An tự nhiên lại chạy tới viện chúng ta?”
“Trước đó im hơi lặng tiếng lâu như vậy.”
“Thẩm Niệm vừa gặp người đàn ông kia xong, Cố Hoài An liền tới.”
“Mọi người không thấy chuyện này có gì đó không nói rõ được à?”
Anh ta không nói thẳng hai chữ kia.
Nhưng cả bàn đều hiểu anh ta đang ám chỉ điều gì.
Tôi đứng trong hàng lấy cơm.
Cách bàn bọn họ chừng bốn năm mét.
Cô phục vụ bên quầy gọi một tiếng:
“Cá kho còn lấy không?”
Tôi quay đầu lại.
“Lấy ạ.”
Lúc cô ấy gắp cá vào khay cho tôi, phía sau cửa sổ bếp lại ló ra đầu của một cô khác.
“Cô Thẩm, bàn bên kia đang nói xấu cô đấy.”
“Tôi biết.”
“Cô không tức à?”
“Cá xong chưa ạ?”
Cô ấy ngẩn ra một chút.
“Xong rồi, xong rồi. Để tôi múc thêm cho cô một muỗng nước sốt.”
Tôi bưng khay cơm tới ngồi bên cửa sổ.
Chu Mẫn ngồi xuống ghế đối diện tôi.
Trong khay của cô ấy chỉ có một đĩa rau xanh và một bát canh.
“Cô không phát hiện anh ta đang nói xấu cô à?”
“Phát hiện rồi.”
“Vậy mà cô vẫn ăn nổi?”
“Đói.”
Chu Mẫn nhìn tôi ăn hai miếng cá.
Cô ấy đẩy gọng kính.
“Người đàn ông gặp cô ở quán cà phê mà anh ta nói là ai?”
“Trợ lý nghiên cứu của viện sĩ Cố.”
“Khi đó sau khi Kế hoạch Thự Quang gửi thư mời mãi vẫn không nhận được phản hồi của tôi, viện sĩ Cố cảm thấy có vấn đề nên phái trợ lý tới tìm tôi để hỏi tình hình.”
“Nhưng sau khi trợ lý tới viện, người của Lý Phong đã chặn anh ấy lại.”
“Họ nói tôi đang chuẩn bị mang thai, đã rời khỏi tuyến nghiên cứu rồi.”
“Trợ lý không gặp được tôi.”
“Trước khi đi, anh ấy ngồi ở quán cà phê trước cổng viện đợi tôi tan làm, muốn trực tiếp tìm tôi.”
“Anh ấy đợi được cô không?”
“Không.”
“Hôm đó tôi bị Lý Phong sắp xếp đi công tác ngoại tỉnh lấy mẫu, không có ở viện.”
“Trợ lý đợi ba tiếng rồi rời đi.”
Tôi uống một ngụm canh.
“Nhưng Đào Viễn nhìn thấy một người đàn ông xa lạ ngồi trong quán cà phê đợi tôi.”
“Anh ta không biết người đó là ai.”
Chu Mẫn im lặng một lúc.
“Bây giờ anh ta lấy chuyện này ra làm trò.
”
“Ừ.”
“Cô không định giải thích?”
“Không cần tôi giải thích.”
Tôi đặt đũa xuống.
“Thân phận của trợ lý nghiên cứu kia, viện sĩ Cố biết.”
“Chỉ cần Đào Viễn làm lớn chuyện này, để nó truyền tới tai viện sĩ Cố…”
“Thì người xong đời chính là anh ta.”
Chu Mẫn tựa lưng vào ghế, khóe môi khẽ động.
“Cô đang chờ anh ta tự nhảy xuống hố.”
“Tôi chẳng làm gì cả.”
“Anh ta muốn nhảy thì cứ nhảy.”
Ngày hôm sau.
Quả nhiên Đào Viễn làm lớn chuyện.
Anh ta viết một bức thư nặc danh.
Tất nhiên cũng chẳng thật sự nặc danh.
Ai cũng biết là anh ta viết.
Bức thư được gửi tới hộp thư giám sát kỷ luật của Sở Khoa học Công nghệ tỉnh, nói rằng Thẩm Niệm có quan hệ không đứng đắn với người bên ngoài, nghi ngờ cô lợi dụng thủ đoạn cá nhân để lấy tư cách tham gia dự án cấp quốc gia.
Chiều cùng ngày bức thư được gửi tới…
Cố Hoài An làm một việc.
Ông bảo nhân viên đi cùng dựng một chiếc máy tính trong phòng họp tầng hai của viện nghiên cứu, kết nối video với một phòng họp của Viện Hàn lâm Quốc gia.
Ở đầu dây bên kia có bốn người đang ngồi.
Một trong số đó…
Chính là “người đàn ông xa lạ gặp Thẩm Niệm ở quán cà phê” trong miệng Đào Viễn.
Trên thẻ công tác trước ngực anh ấy viết:
Phòng thí nghiệm trọng điểm vật liệu chức năng thuộc Viện Hàn lâm Quốc gia.
Trợ lý nghiên cứu.
La Xuyên.
Ngay trước mặt Tiền Duy Quốc, Lý Phong, Đào Viễn và tất cả nghiên cứu viên có mặt…
Cố Hoài An nói rõ thân phận và mục đích chuyến đi của La Xuyên một lần.
“La Xuyên là trợ lý nghiên cứu của tôi.”
“Ba tháng trước, tôi phái cậu ấy tới Viện Hoa Thanh để xác minh tình hình của Thẩm Niệm.”
“Phó viện trưởng của các anh nói với cậu ấy rằng Thẩm Niệm đã rời khỏi tuyến nghiên cứu, đang chuẩn bị mang thai.”
“Cậu ấy không thể gặp trực tiếp Thẩm Niệm.”
“Sau khi trở về, cậu ấy báo cáo lại tình huống này với tôi.”
Ông dừng một chút.
“Cho nên…”
“Có người nặc danh tố cáo Thẩm Niệm và La Xuyên có quan hệ không chính đáng.”
“Ý là…”
“Thẩm Niệm và trợ lý của tôi thông đồng với nhau để lừa lấy tư cách tham gia dự án cấp quốc gia?”
Ông liếc nhìn Đào Viễn.
Đào Viễn như bị đông cứng tại chỗ.
Tay anh ta bám chặt mép bàn.
Mười ngón tay đưa lên cạnh gỗ đến trắng bệch.
Chaporia
Bình Luận (0)