“Nếu còn dám động vào nàng ấy dù chỉ một ngón tay.”
“Đêm mai lão nương sẽ tới đón ngươi đi.”
Ngày hôm sau.
Cả thôn đều truyền tai nhau đến phát điên.
Giang Thần nương nương hiển linh rồi.
Chuyên trị những kẻ súc sinh đánh thê tử.
Tên nam nhân bạo hành kia bị dọa vỡ mật.
Trong đêm đã quỳ xuống dập đầu nhận sai.
Từ đó trở đi ngoan ngoãn hẳn.
Hôm sau nữa.
Trước miếu hoang bên bờ sông xuất hiện thêm một chiếc bánh hành nóng hổi thơm phức.
Ta ở dưới đáy nước.
Nhìn Giang Sinh lén ăn bánh hành.
Khẽ phun ra một bong bóng bùn.
“Tiểu tức phụ này nấu nướng cũng tạm được.”
11
Ta vốn chỉ muốn đổi lấy chút thanh tịnh.
Ai ngờ một cái bánh hành ấy lại khiến ngôi miếu hoang trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Kể từ sau khi chuyện nhà Thúy Hoa yên ổn.
Những người phụ nữ trong thôn dường như đã tìm được chỗ dựa.
Họ không dám xuống nước.
Liền chạy tới ngôi miếu hoang nơi Giang Sinh đang ở.
Người thì mang tới một bát cháo.
Người thì giúp vá thêm vài đường kim lên quần áo của Giang Sinh.
Đặt đồ xuống xong.
Lại quỳ trước mặt sông đen kịt.
Dập đầu vài cái.
Rồi lẩm nhẩm kể về những nỗi khổ trong nhà.
Trong mắt họ.
Con ác quỷ dưới đáy sông.
Ngược lại còn biết nói đạo lý hơn đám người sống trên bờ.
Nhưng ở đời này.
Có người thấy thủy quỷ linh nghiệm.
Thì cũng có người thấy thủy quỷ chướng mắt.
Lý tài chủ trong thôn là kẻ đầu tiên không ngồi yên được.
Ông ta là người giàu nhất trong phạm vi mười dặm tám làng.
Trong nhà có hàng trăm mẫu ruộng tốt.
Hậu viện còn nhốt mấy tiểu thiếp mua về bằng tiền.
Mấy ngày trước.
Một tiểu thiếp mới mua không chịu nổi cảnh bị hành hạ.
Nửa đêm bỏ trốn.
Lại chạy tới trốn trong ngôi miếu hoang bên bờ sông.
Lý tài chủ dẫn gia đinh tới cướp người.
Kết quả bị Thúy Hoa dẫn theo mấy phụ nhân cầm đòn gánh đánh đuổi trở về.
Trong mắt Lý tài chủ.
Ngôi miếu hoang bên sông này chính là ổ chứa những thứ bẩn thỉu.
Còn ta.
Con thủy quỷ ngày ngày làm mưa làm gió dưới nước.
Lại càng là cái gai trong mắt khiến ông ta mất hết thể diện.
Đêm hôm ấy.
Giang Sinh đang ngồi trong miếu.
Mượn ánh đèn dầu vàng úa để học thuộc sách.
Mấy phụ nhân không nhà không cửa chen chúc ngủ say trong hậu điện.
Ta đang lặn dưới đáy sông.
Bỗng ngửi thấy một mùi dầu mỡ cực kỳ nồng nặc.
Ngoi lên nhìn.
Mới thấy Lý tài chủ dẫn theo một đám gia đinh.
Trên tay cầm đuốc.
Bên cạnh còn đặt từng thùng dầu trẩu dùng để phóng hỏa.
Lặng lẽ vây kín ngôi miếu hoang.
Bên cạnh Lý tài chủ.
Đứng một tên nam nhân mặt nhọn như khỉ.
Mặc bộ đạo bào chẳng ra đạo bào.
“Lý tài chủ cứ yên tâm.”
“Thủy quỷ chẳng qua chỉ là thứ âm vật dựa vào thế nước để hù dọa người khác.”
“Rời khỏi nước rồi thì chẳng là cái thá gì.”
Tên đạo sĩ hạ thấp giọng.
“Mấy thùng dầu trẩu này đổ xuống.”
“Lại thêm hỏa phù của bần đạo.”
“Đó chính là dương hỏa luyện âm.”
“Đảm bảo đốt sạch cả quỷ lẫn miếu.”
Trong mắt Lý tài chủ lóe lên vẻ độc ác.
“Đốt!”
“Ta muốn xem đám đàn bà đó rời khỏi cái miếu nát này rồi còn biết trốn đi đâu!”
Những ngọn đuốc bị ném ra.
Mang theo mùi khét của dầu trẩu.
Lưỡi lửa đỏ rực lập tức bò lên những cánh cửa mục nát.
Trong miếu lập tức hỗn loạn.
Giang Sinh bị khói hun đến ho sặc sụa.
Nó muốn đẩy cánh cửa gỗ đang bốc cháy ra.
Muốn để những phụ nhân bên trong chạy thoát trước.
Nhưng đám gia đinh bên ngoài lại dùng trường côn chặn cứng cửa lớn.
Rõ ràng muốn thiêu sống toàn bộ người trong miếu.
Ta tức đến mức suýt bật cười.
Một trăm bảy mươi năm.
Lão nương ngày nào cũng chịu rét dưới đáy sông tối tăm không thấy mặt trời này.
Ngay cả âm sai dưới trướng Diêm Vương nhìn thấy còn phải đi đường vòng.
Dương hỏa thuần dương?
Muốn đốt miếu của lão nương?
Còn muốn đốt cả đứa con mà lão nương nuôi lớn?
Giữa lòng sông vang lên một tiếng nổ trầm đục.
Ầm!
Một cột nước khổng lồ bị cưỡng ép cuốn thẳng lên trời.
Tựa như một con mãng xà đen ngòm.
Hung hăng đập xuống ngôi miếu đang bốc cháy dữ dội.
Ào!
Lửa lớn ngút trời lập tức bị dập tắt.
Thay vào đó là màn sương nước tanh lạnh phủ kín khắp nơi.
Lý tài chủ cùng tên đạo sĩ bị nước hất văng xuống đất.
Chật vật lăn lộn trong bùn như hai con gà mắc mưa.
Thân thể xấu xí của ta lơ lửng trên mặt sông.
Từ trên cao nhìn xuống bọn chúng.
Để lộ hàm răng trắng bệch và cái miệng đen ngòm.
“Người phụ nữ mà lão nương che chở.”
“Cùng đứa con mà lão nương nuôi lớn.”
“Dựa vào các ngươi.”
“Mà cũng dám động tới sao?”
Ta cười lạnh.
Một luồng gió lạnh cuốn theo rong nước lao đi.
Quất thẳng lên mặt tên đạo sĩ.
Đánh hắn quay lăn ba vòng trên mặt đất.
Nửa bên mặt sưng vù lên ngay tức khắc.
Lý tài chủ nào còn tâm trí nghĩ tới tiểu thiếp nữa.
Quần đã ướt quá nửa.
Vừa bò vừa lăn chạy thẳng về nhà.
Sương nước tan đi.
Giang Sinh đẩy cánh cửa miếu ướt sũng ra.
Bước ra ngoài.
Hướng về phía mặt sông mà hét lớn:
“Mẹ!”
Ta trợn trắng mắt.
Rồi chìm trở lại đáy sông lạnh lẽo.
“Hừ.”
“Gọi to thế làm gì.”
“Làm lão nương đau cả tai.”
12
Sau trận hỏa hoạn đó.
Chaporia
Bình Luận (0)