20px

07

Lúc Chu Hàn và mọi người rời đi, tôi đã say mềm.

Khi tỉnh lại, trên người có thêm một chiếc áo vest.

Mùi hương gỗ hòa cùng hương nước biển nhàn nhạt.

Dễ ngửi, nhưng xa lạ.

Tôi tiện tay ném chiếc áo cho A Hành đang dọn dẹp.

“Chị Tịch, chiếc áo này là…”

Tôi không buồn ngẩng đầu:

“Kệ là của ai, vứt đi.”

Mấy trò lấy lòng của đàn ông cũng chỉ có thế.

Tôi đã thấy quá quen rồi.

Mở điện thoại lên.

Phía trên xuất hiện một lời mời kết bạn mới.

Nhìn ảnh đại diện là Giản Doanh.

【Tịch Tịch, chị là chị gái em đây. Hôm nay nhìn thấy em, chị rất bất ngờ, xem ra mấy năm nay em sống cũng không tệ.】

【Mấy năm nay chị và Tưởng Tuân ở Bắc Thành vẫn luôn như hình với bóng, chỉ là thiếu em nên cảm thấy không đủ trọn vẹn.】

【Chúng ta gặp mặt ăn một bữa cơm nhé.】

Tôi mắng một câu đồ thần kinh.

Rồi xóa tin nhắn.

Nhưng chẳng bao lâu sau, điện thoại của Chu Hàn gọi tới.

Anh mời tôi đi ăn cơm.

Nói rằng chị em gặp lại nhau, anh sẽ đứng ra mời khách, cùng tụ tập một chút.

Tôi không tin một người tinh ranh như Chu Hàn lại không nhìn ra mâu thuẫn giữa tôi và Giản Doanh.

Có lẽ lại là chủ ý của Giản Doanh.

Nể mặt anh, cuối cùng tôi vẫn đi.

Không ngờ Tưởng Tuân cũng có mặt.

Trùng hợp hơn nữa là chỉ còn duy nhất chỗ bên cạnh anh còn trống.

Tưởng Tuân vẫn cúi đầu.

Những ngón tay thon dài gõ nhanh trên màn hình điện thoại.

Không hề có ý định ngẩng đầu.

Tôi thoải mái chào hỏi mọi người rồi ngồi xuống bên cạnh anh.

Trong bữa ăn, nghe bọn họ nói chuyện tôi mới biết.

Giản Doanh đến Nam Thành cùng đoàn múa để biểu diễn.

Chỉ ở lại ba ngày.

Chu Hàn từng xem một buổi biểu diễn của Giản Doanh ở Bắc Thành.

Rất ngưỡng mộ cô ta.

Trải qua không ít khó khăn mới xin được phương thức liên lạc.

Nghe nói lần này Giản Doanh đến Nam Thành, anh càng muốn làm tròn nghĩa chủ nhà.

Tôi nhàn nhạt đáp một tiếng:

“Ồ.”

Chỉ cần không mù đều nhìn ra Chu Hàn đang theo đuổi Giản Doanh.

Vậy mà Tưởng Tuân cứ như bị mù.

Còn mặt dày theo Giản Doanh tới Nam Thành.

Ăn cơm cùng Giản Doanh thật sự khiến tôi mất khẩu vị.

Tôi viện cớ nghe điện thoại, nói mình phải về.

Chu Hàn bảo tôi đợi một lát, lát nữa anh sẽ đưa tôi về.

Tôi cười nói không cần.

Không thể chiếm mất thời gian của anh được.

Tưởng Tuân vẫn luôn im lặng đột nhiên đứng dậy.

“Để tôi đưa em về.”

“Vừa hay tiện đường.”

Tôi khó hiểu nhìn anh.

Tiện đường cái gì?

Tôi về quán bar, anh đi đâu?

Nhưng người ta đã cầm áo khoác lên, làm bộ chuẩn bị rời đi.

Giản Doanh như có điều suy nghĩ nhìn Tưởng Tuân.

Trên gương mặt được trang điểm tinh xảo nở nụ cười dịu dàng.

“Tưởng Tuân, nhất định phải đưa em gái về an toàn đấy nhé.”

Hai chữ “em gái” được cô ta nhấn rất mạnh.

Như đang nhắc nhở tôi rằng.

Tưởng Tuân là người của cô ta.

Tôi lườm cô ta một cái.

Xoay người ra khỏi nhà hàng.

Lấy một điếu thuốc ra châm lửa.

Tưởng Tuân nhìn điếu thuốc trong tay tôi.

Muốn nói lại thôi.

Cuối cùng chỉ nói:

“Đợi anh ở đây.”

“Anh đi lấy xe.”

Tôi bật cười khẩy.

Nhìn bóng lưng anh, buông một câu:

“Hiệp sĩ đội nón xanh.”

Bước chân anh khựng lại một chút.

Rõ ràng là đã nghe thấy.

Nhưng không quay đầu phản bác.

Chỉ tiếp tục đi về phía bãi đỗ xe.

Tôi nhìn bóng lưng ấy.

Không khỏi cảm thán.

Không ngờ người như Tưởng Tuân.

Lại cũng là một kẻ si tình.

Theo Giản Doanh tới Bắc Thành.

Lại theo tới Nam Thành.

Chu Hàn theo đuổi Giản Doanh công khai như thế.

Anh cũng chịu đựng được.

Đàn ông quả nhiên đều là đồ hèn.

Thích những người phụ nữ giả dối, làm bộ làm tịch.

Tưởng Tuân lái xe dừng vững vàng trước mặt tôi.

Xuống xe mở cửa ghế phụ.

Tôi phớt lờ anh.

Trực tiếp ngồi vào ghế sau.

Anh vịn cửa xe.

Nhìn tôi thật sâu.

“Ngồi lên phía trước đi.”

“Tại sao?”

“Anh rất muốn ngồi cạnh tôi à?”

“Hay là thấy Giản Doanh bị người đàn ông khác theo đuổi, nên muốn trả thù cô ta?”

Anh bị sự thẳng thắn của tôi làm nghẹn lời.

Một lúc lâu sau mới nói:

“Không phải.”

“Em lên ngồi phía trước đi, anh sẽ nói cho em biết.”

Tôi không mắc lừa anh.

Nhắm mắt lại trả lời:

“Anh thích lái thì lái.”

“Không lái thì tôi xuống xe.”

Anh bị tôi chặn họng.

Vẫn bình tĩnh khởi động xe.

Lái về phía quán bar.

Cái đầu sau cơn say đau như muốn nổ tung.

May mà Tưởng Tuân lái xe rất ổn.

Chẳng bao lâu sau tôi đã ngủ thiếp đi.

Đến nơi từ lúc nào cũng không biết.

“Đến nơi rồi cũng không gọi tôi.”

Giọng nói vừa tỉnh ngủ mềm mại vô lực.

Một câu oán trách nghe lại giống như đang làm nũng.

Tôi vội ho một tiếng.

Khôi phục vẻ mặt lạnh nhạt.

Ánh mắt Tưởng Tuân khẽ động.

Anh nhìn tôi qua gương chiếu hậu.

“Giản Tịch.”

“Anh không đến đây vì Giản Doanh.”

“Anh đến để tìm em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...