20px

08

Một câu nói của anh khiến tôi ngây người.

Trong đầu lập tức hiện lên vô số khả năng.

Nhưng cuối cùng đều bị tôi ép xuống.

Tôi lạnh lùng mắng một câu:

“Thần kinh.”

Tôi không muốn có quá nhiều liên hệ với Tưởng Tuân.

Dù trước đây từng thích đến đâu.

Cũng đều là chuyện đã qua.

Không cần mãi canh cánh trong lòng.

Ai ngờ Tưởng Tuân lại khóa cửa xe.

“Mở cửa!”

“Anh lại phát điên cái gì nữa?”

Anh làm như không nghe thấy.

Khẽ nói:

“Năm năm qua, anh đã tìm đến tất cả các trường đại học ở Nam Thành.”

“Không có tên em.”

“Em giống như đã bốc hơi khỏi nhân gian.”

“Sau đó, lúc nghe cô ấy gọi điện cho tổng giám đốc Chu nhắc tới tên em, anh biết ngay là em.”

“Giản Tịch.”

“Nếu em còn giận anh, em có thể đánh anh, mắng anh.”

“Đừng biến mất nữa được không?”

Trong khoang xe yên tĩnh.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập dữ dội trong lồng ngực.

Tưởng Tuân đang giải thích sao?

Hay là đang trả thù tôi?

Dù là gì đi nữa.

Tôi đều phải từ chối.

Năm năm trước.

Khi tôi ôm cánh tay anh, tràn đầy hy vọng về tương lai.

Anh nói được.

Tương lai anh sẽ ở bên tôi.

Tôi chìm đắm trong sự dịu dàng của anh.

Rồi lại bị anh phản bội không thương tiếc.

Cảm giác tận mắt nhìn hy vọng vụt mất.

Nhưng bất lực không thể làm gì.

Tôi không muốn trải qua lần thứ hai.

“Tưởng Tuân.”

“Anh cảm thấy tôi dễ bị khống chế hơn sao?”

Anh im lặng rất lâu.

Khẽ nói:

“Không.”

“Người bị khống chế từ trước đến nay.”

“Luôn là anh.”

09

Tưởng Tuân quyết tâm bám theo tôi.

Mang theo máy tính ngồi làm việc trong quán bar của tôi.

Bây giờ vẫn chưa đến giờ mở cửa.

Tôi cũng lười để ý đến anh.

Ngồi sau quầy bar, lau từng chiếc ly.

Nhân viên A Hành là cậu em đã theo tôi ba năm.

Ngoại hình thanh tú.

Thường xuyên bị đàn ông quấy rối.

Thật ra cậu ấy là trai thẳng chính hiệu.

Lại nóng tính.

Rất hợp tính tôi.

Ánh mắt cậu ấy qua lại giữa tôi và Tưởng Tuân.

Cuối cùng không nhịn được hỏi:

“Chị.”

“Anh ta chẳng phải là người bạn hôm qua tổng giám đốc Chu dẫn tới sao?”

“Hai người quen nhau à?”

Tôi khẽ “ừ” một tiếng.

Cậu ấy ghé sát lại.

Cười híp mắt huých vai tôi.

“Chị.”

“Em thấy người đàn ông này hình như có ý với chị đấy.”

Tôi nhìn theo ánh mắt của cậu ấy.

Liếc Tưởng Tuân một cái.

Anh mặt không cảm xúc.

Ánh mắt chăm chú nhìn màn hình máy tính.

Nghiêm túc như đang ngồi trong phòng họp.

“Mắt em có vấn đề rồi.”

Một câu phủ nhận.

Lại khiến cậu ấy càng hăng hơn.

“Ôi trời!”

“Sao có thể chứ!”

“Em lăn lộn ở quán bar lâu như vậy rồi.”

“Chuyện nam nữ chỉ cần nhìn một cái là biết.”

“Ồ.”

“Giỏi vậy sao?”

“Thế thì em đoán sai rồi.”

“Anh ta không thích chị.”

“Chị theo đuổi anh ta ba năm.”

“Nói sẽ cùng tới Nam Thành.”

“Kết quả anh ta bỏ rơi chị.”

“Đi tìm người phụ nữ khác.”

A Hành trợn tròn mắt.

“Không thể nào?!”

“Là ai vậy?”

“Anh ta bị ai câu mất thế?”

Thấy dáng vẻ hóng chuyện của cậu ấy.

Tôi dứt khoát đặt ly rượu xuống.

Kể cho cậu ấy nghe:

“Tối qua bên cạnh tổng giám đốc Chu còn có một người phụ nữ.”

“Em thấy rồi chứ?”

Cậu ấy gật đầu.

“Chính là cô ta.”

“Chị gái ruột của chị.”

Đứa nhỏ hoàn toàn đờ người.

Đồng tử rung chuyển dữ dội.

“Chị!”

“Chị của em ơi!”

“Vậy mà tối qua chị còn lên đưa rượu!”

“Chị nhịn giỏi thật đấy!”

“Không được!”

“Để em đuổi tên đàn ông tồi đó ra ngoài giúp chị!”

Tôi vỗ vai cậu ấy.

“Kệ anh ta đi.”

“Em làm việc cho tốt đi.”

“Tối nay bán thêm nhiều rượu cho chị.”

Cậu ấy nghiêm túc nói:

“Chị yên tâm!”

“Đời này em sẽ luôn theo chị!”

“Tuyệt đối không phản bội!”

“Kẻ phản bội đời đời làm nô lệ!”

Khẩu hiệu ấy được hô quá lớn.

Tôi bật cười.

Tâm trạng cũng dễ chịu hơn đôi chút.

Tôi đã sớm không còn để tâm đến những chuyện đó.

Thậm chí còn có thể đem ra làm chuyện phiếm.

Cuộc sống của tôi nằm trong tay chính mình.

Sự xuất hiện của Tưởng Tuân và Giản Doanh.

Chỉ có thể xem như một sự cố nho nhỏ.

Rất nhanh sẽ qua thôi.

Sau khi trời tối.

Trong quán bar lục tục có khách tới.

Tưởng Tuân hoàn toàn không có ý định rời đi.

Chỉ là bộ dạng mặc vest chỉnh tề.

Đeo kính ngồi gõ bàn phím của anh.

Thật sự quá lạc lõng.

Bất cứ ai bước vào cũng phải nhìn anh thêm vài lần.

Vậy mà anh vẫn bình thản như núi.

Có người hỏi.

Tôi liền nói anh là nhân viên mới tuyển.

Đối phương bừng tỉnh hiểu ra.

Cười trêu chọc:

“Kiểu bại hoại trí thức à.”

“Bây giờ nhiều người mê kiểu này lắm.”

“Đúng là phụ nữ hiểu phụ nữ nhất!”

Tôi cũng cười theo.

Ánh mắt quét qua Tưởng Tuân.

Mái tóc ngắn gọn gàng sạch sẽ.

Sống mũi cao đeo kính không gọng.

Đôi mắt sau lớp kính không còn vẻ dịu dàng năm xưa.

Cả người toát lên vẻ lý trí đến lạnh lùng.

Tôi không khỏi nhớ lại trước đây.

Lúc anh giảng bài cho tôi.

Cũng hơi nhíu mày như thế.

Cố gắng suy nghĩ xem phải giải thích công thức thế nào cho dễ hiểu.

Còn sự chú ý của tôi thì đều đặt trên gương mặt anh.

Sao lại có người.

Đeo kính mà đẹp đến vậy?

Ý nghĩ trong lòng đột nhiên bật thành tiếng.

Đổi lại chỉ là cái liếc bất lực của anh.

“Giản Tịch.”

“Lại mất tập trung rồi.”

Giọng nói dịu dàng.

Khiến tôi rất hưởng thụ.

Tuổi trẻ gặp được người quá đỗi kinh diễm.

Khó tránh khỏi việc xem người ấy là sự cứu rỗi cả đời mình.

Đâu biết rằng.

Người có thể cứu rỗi cuộc đời mình.

Chỉ có chính bản thân mình.

Tôi gạt bỏ những suy nghĩ hỗn loạn.

Cùng A Hành pha chế rượu.

Đột nhiên.

Trước mặt xuất hiện một bàn tay trắng trẻo.

Đầu ngón tay khẽ gõ lên mặt bàn.

Đầu ngón tay hơi ửng hồng.

“Cho tôi một ly rượu.”

“Loại nào cũng được.”

“Mang lên phòng riêng tầng hai.”

Tôi ngẩng đầu lên.

Nhìn thấy Tưởng Tuân đang sa sầm mặt.

Phía sau còn có một người đàn ông xa lạ.

Tôi lập tức hiểu ra.

Ai nói chỉ phụ nữ thích kiểu bại hoại trí thức.

Đàn ông cũng thích.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...