10
Tôi bưng ly rượu, đứng trước cửa phòng riêng.
Còn chưa kịp bấm chuông, cửa đã mở ra.
Giống như anh vẫn luôn đứng sau cửa chờ tôi.
Chỉ là lần này, anh không nhận lấy khay rượu.
Mà nghiêng người sang một bên, để tôi đi vào.
Phục vụ khách hàng là công việc của tôi.
Tôi đặt ly rượu xuống, mỉm cười nói:
“Mời anh Trần dùng chậm.”
Theo như tôi biết, Tưởng Tuân không biết uống rượu.
Gia giáo nhà anh rất nghiêm.
Ly “Gặp Lại” này lấy quất xanh làm nền, pha thêm dâu tằm.
Lượng rượu mạnh gần như có thể bỏ qua.
Đỡ để anh uống say rồi ăn vạ ở chỗ tôi không chịu đi.
Tưởng Tuân đứng bên cạnh, cúi mắt nhìn tôi.
“Ở lại với anh một lát đi.”
Tôi lịch sự mỉm cười:
“Anh Tưởng, chỗ chúng tôi không có dịch vụ tiếp rượu.”
Tôi cố ý nói khó nghe.
Nhìn vẻ mặt ngượng ngùng thoáng hiện trên mặt Tưởng Tuân, trong lòng vô cùng hả hê.
Không ngờ người này cũng học được trò mặt dày.
Trong một buổi tối, tôi mang rượu lên tới mười lần.
Đến ly cuối cùng, sự kiên nhẫn của tôi đã cạn sạch.
Định vào đuổi người.
Ai ngờ vừa bước vào còn chưa kịp nổi giận.
Đã bị anh kéo một cái, ngã xuống ghế sofa.
Ly rượu đổ lên tấm thảm dày.
Lặng lẽ không một tiếng động.
Tôi ổn định tinh thần.
Bình tĩnh nhìn Tưởng Tuân.
“Anh Tưởng tự trọng một chút.”
“Đừng mượn cớ say rượu mà làm loạn.”
“Tôi đã gọi tài xế thay anh rồi…”
Lời còn chưa dứt.
Tưởng Tuân đã hôn xuống.
Đầu óc tôi nổ tung.
Trắng xóa một mảng.
Môi truyền tới cảm giác đau rát.
Giống hệt con hẻm sau quán bar năm năm trước.
Mang theo đầy bụng tức giận.
Anh hung hăng cắn lên môi tôi.
Tôi nghi ngờ anh cố ý trả thù.
Hoàn hồn lại.
Tôi giơ tay định tát anh.
Nhưng bị anh giữ chặt cổ tay.
Dễ dàng ép lên phía trên đầu.
Sự chênh lệch sức lực khiến tôi không thể thoát ra.
Chỉ có thể nghiến chặt răng.
Không để anh đạt được ý muốn.
Ai ngờ anh lại rảnh ra một tay.
Khẽ véo eo tôi một cái.
Cảm giác tê dại như điện giật.
Khiến tôi không nhịn được bật lên tiếng kêu kinh ngạc.
Trong khoảnh khắc.
Mùi rượu nhàn nhạt hòa cùng hương chanh lan tràn giữa môi răng.
Rất lâu sau.
Anh mới như được thỏa mãn mà buông tôi ra.
Chát một tiếng.
Trên má trái của Tưởng Tuân xuất hiện một dấu tay đỏ.
Tôi thở hổn hển mắng anh:
“Anh bị bệnh à?”
“Uống chút rượu là động tay động chân.”
“Tưởng Tuân, đúng là anh hèn hạ thật.”
Mặt anh bị tát lệch sang một bên.
Cúi đầu cười khẽ.
“Đúng.”
“Anh bị bệnh.”
“Mẹ anh giấu anh sửa nguyện vọng.
”
“Anh cãi nhau với bà ở nhà.”
“Bà cũng nói anh điên rồi.”
“Anh vô dụng.”
“Đánh mất cô gái của mình.”
“Để cô ấy một mình lưu lạc bên ngoài lâu như vậy.”
“Sự áy náy và hối hận ngày đêm dằn vặt anh.”
“Anh luôn mơ thấy cô ấy ôm cổ anh làm nũng.”
“Nói rằng cô ấy chỉ yêu mình anh.”
“Nhưng ngay giây sau lại kề dao vào tim anh.”
“Nói rằng cô ấy sẽ không bao giờ tha thứ cho anh.”
Tưởng Tuân ngẩng mắt lên.
Trên má trái là dấu tay đỏ chói.
Đôi mắt đỏ hoe ướt át.
Giọng nói run rẩy:
“Sau khi tỉnh dậy.”
“Anh phát điên đi tìm cô ấy.”
“Nhưng không tìm thấy.”
“Đó là lần đầu tiên anh hận.”
“Hận thế giới này tại sao lại rộng lớn đến thế.”
“Để những người lạc mất nhau không bao giờ có thể gặp lại…”
Tôi sững sờ.
Rất lâu vẫn không thể hoàn hồn.
Trái tim như bị một bàn tay khổng lồ bóp chặt.
Nghiền nát thành từng mảnh.
Tưởng Tuân đột nhiên nắm lấy tay tôi.
Tự tát lên mặt mình.
“Giản Tịch.”
“Đánh đi.”
“Đánh đến khi em hết giận thì thôi.”
Bàn tay tôi vô lực rơi trên mặt anh.
Chạm phải một mảng ướt át.
Trong sự yên tĩnh.
Tôi nghe thấy giọng nói bình thản của chính mình:
“Tưởng Tuân.”
“Ý anh là nguyện vọng của anh do mẹ anh sửa sao?”
Anh nghẹn ngào khẽ “ừ” một tiếng.
“Bà phát hiện anh điền nguyện vọng vào Nam Thành.”
“Bắt anh sửa lại.”
“Anh không đồng ý.”
“Cãi nhau với bà vài câu.”
“Bà lên cơn đau tim.”
“Sau đó bà lén sửa nguyện vọng.”
“Muốn anh đi tìm Giản Doanh…”
“Anh không dám chọc giận bà thêm nữa.”
“Muốn đi tìm em.”
“Lại cảm thấy mình có lỗi.”
Tôi lặng lẽ bật cười.
Đúng là hoang đường.
Tất cả mọi người đều thiên vị Giản Doanh.
Nhưng rõ ràng.
Tôi và cô ta đều là con ruột của ba mẹ.
Lẽ nào tôi sinh ra đã phải sống cùng một gã nghiện rượu.
Mục nát trong căn nhà đổ nát ấy đến chết sao?
Dựa vào cái gì mà Giản Doanh có thể dễ dàng có được tất cả?
Tôi đã cố gắng hết sức.
Chỉ muốn có được một Tưởng Tuân thôi cũng không được sao?
Rốt cuộc tôi đã làm sai điều gì.
Mà bị bọn họ ghét bỏ như vậy…
Nỗi hận dâng lên từ đáy lòng.
Tôi ngẩng mặt.
Khẽ hỏi:
“Tưởng Tuân.”
“Anh thích em không?”
Tưởng Tuân run rẩy nâng mặt tôi lên.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng lau nước mắt trên mặt tôi.
“Từ ánh nhìn đầu tiên.”
“Cho đến ánh nhìn cuối cùng.”
“Người anh yêu mãi mãi chỉ có một mình em.”
Tôi nhắm mắt lại.
Vòng tay ôm lấy cổ anh.
Chủ động hôn anh.
Chaporia
Bình Luận (0)