11
Tôi lái xe đưa Tưởng Tuân về căn hộ.
Nỗi nhớ tích tụ suốt năm năm.
Ngay khoảnh khắc cánh cửa đóng lại.
Âm thầm bùng nổ.
Phần trống rỗng trong lòng cuối cùng cũng được lấp đầy.
Tôi hung hăng cắn lên vai Tưởng Tuân.
Động tác của anh khựng lại.
Đau đến mức bật ra tiếng rên trầm thấp.
Giống như một trận đấu không tiếng động.
Trên người cả hai đều phủ một lớp mồ hôi mỏng.
Mái tóc dài của tôi buông xõa.
Rơi xuống lồng ngực anh.
Theo từng nhịp chuyển động.
Nhẹ nhàng lướt qua làn da anh.
Ánh mắt anh dính chặt trên người tôi.
Tôi che mắt anh lại.
“Lúc này nên nhắm mắt.”
“Yên lặng tận hưởng.”
“Anh cứ nhìn em như vậy.”
“Phá hỏng bầu không khí quá.”
Anh không nói gì.
Chỉ xoay người tôi lại.
Đến khi kết thúc.
Đầu gối tôi đã đỏ ửng.
Tôi đẩy cái đầu đang quấy rối của anh ra.
“Tránh xa em một chút.”
“Nóng quá.”
Anh trầm giọng nói:
“Không muốn.”
“Anh muốn ôm em.”
Sau khi tinh thần được thả lỏng.
Tôi cũng lười so đo với anh.
Nằm trên sofa.
Chậm rãi nhả từng vòng khói thuốc.
Anh bóp nhẹ ngón tay tôi.
Giọng nói vẫn còn hơi khàn.
“Hút thuốc không tốt.”
Tôi cúi đầu liếc anh.
“Ít quản em lại đi.”
“Nghĩ cho bản thân anh trước đã.”
Anh ngoan ngoãn áp sát bên cạnh tôi.
“Công việc của anh đã sắp xếp xong rồi.”
“Sau này em ở đâu.”
“Anh sẽ ở đó.”
Trong lòng tôi vô cùng đắc ý.
Ngoài miệng lại thờ ơ nói:
“Tùy anh.”
Sau niềm vui ấy.
Tôi chìm vào giấc ngủ sâu.
Trong mơ.
Tôi trở về thời thơ ấu.
Tưởng Tuân lớn hơn chúng tôi nửa tuổi.
Học hành lại giỏi.
Mỗi lần tan học.
Chúng tôi đều đến nhà anh làm bài tập.
Giản Doanh luôn trò chuyện cười nói với anh.
Hai học sinh xuất sắc tụ lại một chỗ nói chuyện.
Tôi không hiểu gì cả.
Tôi cúi đầu.
Vẽ đầy những vòng tròn màu đen trên tờ bài thi không đạt điểm.
Giản Doanh nói:
“Haiz.”
“Tịch Tịch cũng đã cố gắng rồi.”
“Nhưng điểm số vẫn không lên nổi.”
“Em đã nói với mẹ.”
“Có lẽ Tịch Tịch vốn không hứng thú với việc học.”
“Bảo mẹ đừng trách em ấy nữa.”
Biểu cảm tiếc nuối và đau lòng trên mặt cô ta chân thật biết bao.
Nhưng ở nhà.
Rõ ràng cô ta từng cười nhạo tôi ngu ngốc.
Nói tôi vốn không phải người học hành.
Tưởng Tuân dịu dàng nhìn tôi.
“Tịch Tịch.”
“Không sao.”
“Chúng ta từ từ thôi.”
Trong lòng tôi ấm áp.
Nhỏ giọng nói cảm ơn.
Kết quả.
Về đến nhà.
Giản Doanh đóng cửa lại rồi đẩy tôi ngã xuống đất.
“Đừng tưởng chị không nhìn thấy.
”
“Em vừa cười với anh Tưởng Tuân!”
“Cẩn thận chị mách mẹ!”
“Không chịu học bổ túc cho đàng hoàng.”
“Chỉ biết ngẩn người nhìn con trai!”
Vừa nói.
Cô ta vừa véo người tôi.
Rất đau.
Nhưng tôi không dám nói.
Bởi vì mẹ sẽ không tin tôi.
Trong mắt người ngoài.
Giản Doanh là cô gái ngoan vừa xinh đẹp vừa học giỏi.
Ngay cả mẹ của Tưởng Tuân khó tính như vậy.
Mỗi lần gặp Giản Doanh đều cho cô ta kẹo.
Còn tôi…
Theo lời mẹ nói.
Ngày nào cũng mặt lạnh như tiền.
Âm u chết lặng.
Giống hệt ba tôi.
Ai mà thích được chứ?
Chúng tôi cùng ra ngoài.
Lúc nào mẹ cũng nắm tay Giản Doanh đi phía trước.
Tôi đi phía sau.
Đeo bình nước của cả hai người.
Tay còn lại của mẹ đang để không.
Nhưng bà không muốn nắm tay tôi.
Thỉnh thoảng quay đầu lại.
Mất kiên nhẫn thúc giục tôi đi nhanh hơn.
Trên đường gặp người quen.
Giản Doanh ngọt ngào gọi dì.
Tôi cũng gọi theo.
Nhưng người được khen ngoan.
Lúc nào cũng là Giản Doanh.
Sau này lên cấp hai.
Có nam sinh gửi thư tình cho tôi.
Giản Doanh mở thư ngay trước mặt Tưởng Tuân.
Đọc to nội dung bên trong.
Tôi muốn giật lại lá thư.
Nhưng dưới ánh mắt của Tưởng Tuân.
Lại rụt tay về.
Tôi chột dạ nhìn anh.
Anh cũng nhìn tôi.
Bên tai là giọng nói trong trẻo của Giản Doanh:
“Bạn học Giản Tịch thân mến.”
“Mình là Hứa Đình Kiệt lớp 2.”
“Mình đã chú ý đến bạn rất lâu rồi.”
“Nhưng chúng ta đã vô số lần lướt qua nhau.”
“Bạn lại chưa từng nhìn mình một lần.”
“Bạn là cô gái đẹp nhất mà mình từng gặp!”
“Mình thích bạn.”
“Bạn có đồng ý hẹn hò với mình không?”
Nội dung lá thư rất ngắn.
Tâm sự của cậu thiếu niên chân thành và thẳng thắn.
Nhưng dưới ánh mắt của Tưởng Tuân.
Tai tôi đỏ bừng lên.
Giản Doanh đọc xong.
Cười đến nghiêng ngả trên bàn.
“Trời ơi!”
“Anh Tưởng Tuân.”
“Anh biết cậu ta là ai không?”
“Cậu ta là học sinh cá biệt chỉ biết đánh nhau thôi!”
“Em nghi ngờ lá thư này còn là nhờ người khác viết hộ.”
Nói xong.
Cô ta đầy ẩn ý nhìn tôi một cái.
“Tịch Tịch.”
“Em tuyệt đối không được đồng ý với cậu ta đâu nhé.”
“Gần mực thì đen, gần đèn thì sáng.”
“Loại người đó chính là lưu manh.”
“Sau này sẽ chẳng có tương lai đâu.”
Tôi còn chưa kịp trả lời.
Đã nghe thấy Tưởng Tuân nói:
“Ừ.”
“Tịch Tịch.”
“Nghe lời chị em đi.”
“Đừng dính dáng đến những người như vậy.”
Tôi cúi đầu.
Không nói gì.
Lá thư này vốn là Giản Doanh nhận giúp tôi.
Tôi căn bản chưa từng nghĩ sẽ đồng ý với cậu ấy.
Chaporia
Bình Luận (0)