12
Ngày nào Giản Doanh và Tưởng Tuân cũng ra vào có đôi có cặp.
Lúc anh học tự học buổi tối.
Giản Doanh sẽ đợi anh ở trường.
Còn kéo tôi đi cùng.
Nếu tôi về nhà trước.
Nhất định sẽ bị mẹ mắng cho một trận.
Mỗi tối.
Hai người họ đi phía trước.
Tôi đeo cặp sách đi phía sau.
Hết lần này đến lần khác giẫm lên bóng của họ.
Giống như chú chó trung thành của hai người.
Có một ngày.
Mẹ mặt mày bầm tím thu dọn hành lý.
Nói rằng bà muốn đến Bắc Thành.
Nhưng không thể mang tôi theo.
Giản Doanh cười nói.
Mẹ quen được một người chú rất giàu.
Chúng ta sắp được ở nhà lớn rồi.
Còn em thì ở lại với ba nhé.
Toàn thân tôi cứng đờ.
Mẹ cứ thế bỏ tôi lại sao?
Tôi không muốn ở nhà lớn.
Tôi chỉ muốn đi cùng mẹ.
Buổi tối.
Giản Doanh mang quà đến cho Tưởng Tuân.
Cô ta mặc váy mới.
Trên người xịt nước hoa.
Giống như đóa hoa dành dành đọng sương trong mùa hè.
“Anh Tưởng Tuân.”
“Chẳng phải anh cũng muốn thi vào Bắc Thành sao?”
“Em đi dò đường trước.”
“Chờ anh ở Bắc Thành nhé.”
Nói xong còn tinh nghịch thè lưỡi.
Tưởng Tuân cười cười.
Khẽ gật đầu.
Tôi sốt ruột nhìn anh.
Dùng ánh mắt hỏi:
“Anh cũng muốn đi sao?”
Anh cong môi cười.
Xoa mái tóc ngắn của tôi.
“Không đi.”
“Sau này chỉ còn Tịch Tịch ở bên anh thôi.”
Ánh mắt anh dịu dàng đến thế.
Là phần thưởng đẹp nhất trong cuộc sống tồi tệ của tôi.
Từ nhỏ tôi đã được dạy.
Đồ tốt phải nhường cho chị gái.
Bởi vì tôi không xứng.
Nhưng tôi vẫn ích kỷ nghĩ rằng—
Anh Tưởng Tuân không phải đồ vật.
Lén thích anh một chút.
Chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Nhưng sau khi mẹ rời đi.
Ba đem tất cả lửa giận vì bị phản bội trút lên người tôi.
Tôi bắt đầu lang thang ngoài đường.
Làm thêm ở tiệm bi-a.
Làm nhân viên phục vụ ở KTV.
Sau đó.
Là Tưởng Tuân tìm được tôi.
Anh xách cổ áo tôi.
Mặt sa sầm đưa tôi về nhà.
“Em định tự hủy hoại bản thân như vậy đến bao giờ?”
Tôi ngẩng cao đầu bướng bỉnh.
Không chịu để nước mắt rơi xuống.
Anh không đấu lại được tôi.
Khẽ thở dài.
“Tịch Tịch.”
“Nghe lời đi.”
“Đừng đến những nơi đó nữa được không?”
“Anh có thể cho em tiền…”
Tôi đẩy anh ra.
Lớn tiếng nói:
“Em không cần tiền của anh!”
Sự không cam lòng và mặc cảm trong lòng.
Quấn chặt lấy tôi không buông.
Cuối cùng tôi vẫn hỏi:
“Anh thật sự muốn đến Bắc Thành sao?”
Tôi không thích Bắc Thành.
Nơi đó có người tôi không thích.
Nhưng tôi muốn đến thành phố có Tưởng Tuân.
Tưởng Tuân vò rối tóc tôi.
Khẽ nói:
“Tịch Tịch.”
“Em thích miền Nam không?”
“Nơi đó khí hậu ấm áp.”
“Cây cối xanh quanh năm.”
“Em chăm chỉ học tập.”
“Chúng ta cùng rời khỏi nơi này được không?”
“Em học không giỏi đâu…”
“Em làm được.”
“Có anh ở đây.”
“Anh sẽ giúp em.”
Tưởng Tuân kiên trì dạy kèm cho tôi.
Tất cả bài tập của tôi anh đều kiểm tra lại một lượt.
Trái tim thiếu nữ.
Trước bàn học.
Dưới ánh đèn.
Không còn nơi nào để che giấu.
Giống như con thiêu thân.
Đâm đầu vào đôi mắt dịu dàng của anh.
Từ ngày đó.
Tôi nhuộm tóc lại màu đen.
Tháo sáu chiếc khuyên tai trên tai xuống.
Nghiêm chỉnh mặc đồng phục đến trường.
Tôi nhận ra.
Tình cảm của mình dành cho Tưởng Tuân chính là thích.
Thích đến mức muốn chiếm hữu anh.
Tôi bắt đầu quấn lấy anh.
Lúc anh giảng bài cho tôi.
Tôi sẽ cố ý chọc vào đường gân xanh trên mu bàn tay anh.
Mềm mềm, đàn hồi đàn hồi.
Rất thú vị.
Bị bắt quả tang.
Tưởng Tuân sẽ bất lực nói:
“Tịch Tịch.”
“Có thể tập trung một chút được không?”
Tâm trí tôi đều đặt trên người anh.
Chỉ cần anh mở miệng.
Ánh mắt tôi sẽ tự động tìm theo âm thanh mà nhìn sang.
Khi ấy.
Trong mắt, trong tim tôi.
Thật sự chỉ có một mình anh.
Thế nhưng kết quả thì sao?
Tôi giống như đáp án dễ chọn sai trong đề trắc nghiệm.
Tưởng Tuân thông minh đến vậy.
Cuối cùng vẫn luôn chọn đáp án đúng.
Chaporia
Bình Luận (0)