20px

12

Tôi khóc rồi tỉnh giấc.

Vừa mở mắt đã thấy Tưởng Tuân đang hoảng hốt lau nước mắt cho tôi.

“Tịch Tịch, đừng khóc, anh ở đây.”

Thì ra trong mơ tôi đã gọi tên Tưởng Tuân.

Đúng là mất mặt.

Tôi gạt tay anh ra, quay mặt đi, cứng miệng nói:

“Không sao.”

“Gặp ác mộng thôi.”

“Không liên quan đến anh.”

Rời giường, sửa soạn lại bản thân.

Tôi thấy Tưởng Tuân vẫn mặt dày ngồi lì trong phòng khách.

“Anh rảnh lắm sao?”

Anh ngước mắt lên, vô tội chớp chớp mắt với tôi.

“Anh mệt rồi.”

“Muốn nghỉ thêm một lúc nữa.”

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Lúng túng ho một tiếng.

“Em phải ra ngoài rồi.”

“Anh mau đi đi, đừng ở lì nhà em nữa.”

Sau đó.

Tôi nhìn thấy người này cùng tôi ra khỏi cửa.

Rồi đứng trước căn hộ đối diện nhà tôi.

“… Đừng nói với em là anh ở đây nhé?”

Anh nhìn tôi không chớp mắt.

Giơ tay lên, ấn vào khóa cửa.

“Tít.”

Mở khóa thành công.

“Tịch Tịch.”

“Tiền thuê nhà ở đây đắt lắm.”

“Em chuyển sang nhà anh ở đi.”

Tôi nhắm mắt lại.

Điều chỉnh hô hấp.

Cảm thấy mình bị lừa rồi.

“Nếu em thấy chuyển nhà phiền phức, anh có thể giúp em…”

“Cút!”

Trên đường đến quán đầu tiên.

Tôi nhận được điện thoại của A Hành.

Cậu ấy ấp úng nói:

“Chị…”

“Có một người đàn ông trung niên.”

“Ông ta… ông ta nói là ba chị.”

“Đã uống mấy chai rượu rồi.”

“Đang làm loạn ở đây.”

“Không ai dám động vào ông ta.”

“Chị về xem thử đi.”

Tim tôi chùng xuống.

Nói một tiếng được rồi rồi vội vàng cúp máy.

Sao ông ta biết tôi ở đây?

Sau kỳ thi đại học.

Tôi chưa từng trở về nhà.

Ông ta không cho tôi đi học.

Muốn nhốt tôi trong cái thị trấn đó.

Nhân lúc ông ta say.

Tôi lén mang theo tiền bỏ trốn.

Thẻ điện thoại cũng đổi hết.

Trên đường.

Tôi lái xe rất nhanh.

Đột nhiên nhớ ra.

Ai đã nói cho ông ta biết.

Chỉ có Giản Doanh.

Hôm qua lúc Tưởng Tuân ở cùng tôi.

Cô ta gọi tới mấy cuộc điện thoại.

Tôi bắt một cuộc.

Cố ý cắn Tưởng Tuân một cái khiến anh bật ra tiếng rên khẽ.

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

Sau đó cúp máy.

Không gọi lại nữa.

Tôi lôi số của Chu Hàn ra gọi.

Vừa kết nối đã hỏi thẳng:

“Giản Doanh đâu?”

“Bảo cô ta nghe điện thoại.”

“Tôi biết cô ta đang ở bên cạnh anh.”

Chu Hàn nghe ra giọng điệu không ổn của tôi.

Khuyên tôi bình tĩnh trước.

Tôi không có kiên nhẫn.

“Đây là chuyện giữa tôi và cô ta.”

“Chu Hàn, anh đừng xen vào.”

“Tôi không muốn làm tổn hại tình cảm giữa chúng ta.”

Một lát sau.

Giọng Giản Doanh vang lên.

“Tịch Tịch, sao vậy?”

Giọng điệu vô tội ấy càng khiến tôi giống người đang gây sự.

“Có phải chị đã nói địa chỉ của em cho ba không?”

Cô ta tỏ vẻ tủi thân.

“À…”

“Lúc em gặp chị ở Nam Thành vui quá.”

“Nên gọi điện về nhà kể với ba mẹ một chút.”

“Ba nói rất nhớ em.”

“Muốn đến gặp em…”

Ha.

Mấy lời này đâu phải nói cho tôi nghe.

Mà là nói cho Chu Hàn bên cạnh nghe.

Hình tượng người chị tốt dịu dàng quan tâm em gái này.

Sẽ giúp cô ta ghi thêm điểm trong lòng Chu Hàn.

Tôi cười lạnh một tiếng.

“Giản Doanh.”

“Có phải thấy em sống tốt nên chị khó chịu lắm đúng không?”

Đầu dây bên kia im lặng.

Sau khi bị tôi nói trúng tim đen.

Tôi trực tiếp cúp máy.

Đạp ga chạy thẳng đến quán.

Đúng lúc đông khách.

Thế nhưng trong quán ngay cả nhạc cũng không mở.

Mấy khách quen đứng một bên.

Đều nhìn về người ở giữa đại sảnh.

Cơ thể gầy gò khô quắt.

Núp trong bộ vest cũ rộng thùng thình.

Cái đầu hói bóng lưỡng.

Đang lớn tiếng gào lên:

“Tao xem thử ai dám đuổi tao đi!”

“Quán này là của con gái tao mở!”

Tôi lần lượt xin lỗi từng vị khách.

“Xin lỗi mọi người.”

“Tối nay tất cả hóa đơn để tôi thanh toán.”

“Người này đầu óc không bình thường lắm.”

“Để tôi xử lý là được.”

Khách đều đi hết.

Tôi đóng cửa quán lại.

A Hành đứng một bên.

Luống cuống nhìn tôi.

Tôi vỗ vai cậu ấy.

“Về đi.”

“Hôm nay tan làm sớm.”

Cậu ấy lo lắng nói:

“Chị.”

“Em ở lại với chị.”

Tôi lắc đầu từ chối.

Thằng bé còn nhỏ.

Để nó nhìn thấy trên đời còn có kiểu người cha như vậy.

Sẽ phá nát tam quan của nó mất.

Ba tôi say khướt.

Đến khi tôi đứng trước mặt.

Ông ta vẫn không nhận ra.

“Mày là ai?”

“Gọi con gái tao ra đây.”

“Tìm con gái thì nên đến Bắc Thành.”

“Chạy tới quán tôi gây chuyện làm gì?”

Ông ta phẩy tay.

“Bắc Thành?”

“Con ở Bắc Thành đó không phải con gái tao.”

“Nó giống mẹ nó.”

“Là một con đĩ!”

Tôi nhướng mày.

Khó cho ông ta rồi.

Cuối cùng cũng nói được một câu thật lòng.

“Được rồi.”

“Mau đi đi.”

“Ai dẫn ông tới thì tìm người đó đi.”

Cuối cùng ông ta cũng nhận ra tôi.

Cười hề hề.

“Con nhóc.”

“Mày lặng lẽ phát tài ở đây.”

“Không quản ông già này nữa à?”

“Trên đời làm gì có chuyện tốt như vậy?”

“Tao nuôi mày lớn thế này.”

“Tốn bao nhiêu tiền còn tính không xuể!”

“Chậc.”

“Một đứa con gái như mày mở được quán lớn thế này.”

“Chắc không đơn giản đâu nhỉ.”

“Bám được đại gia nào rồi?”

“Bảo hắn cho ông già này ít tiền tiêu đi.”

Rác rưởi vẫn mãi là rác rưởi.

Miệng lúc nào cũng không nói được lời tử tế.

Tôi lấy điện thoại ra báo cảnh sát.

“Tôi cho ông cơ hội cuối cùng.”

“Không đi nữa thì để cảnh sát đưa ông đi uống trà.”

Chát!

Một cái tát giáng lên mặt tôi.

Tai ù đi.

Điện thoại cũng rơi xuống đất.

Tôi suýt quên mất.

Ông ta thích đánh người như vậy.

Mấy năm không đánh tôi.

Chắc tay ngứa lắm rồi.

Tôi dùng đầu lưỡi đẩy nhẹ vào má trong.

Nếm thấy mùi máu tanh.

Nhưng dường như ông ta quên rồi.

Tôi không còn là cô bé ngày trước chỉ biết ôm đầu chịu đòn nữa.

Tôi sẽ trưởng thành.

Còn ông ta sẽ già đi.

Đây gọi là nhân quả báo ứng.

Ông ta chửi bới rồi lao tới.

Tôi đá thẳng một cú vào ngực ông ta.

Đá ông ta ngã lăn.

Giữ chặt tay ông ta trên bàn trà.

Chộp lấy một chai rượu rồi đập xuống.

Tiếng kêu thảm thiết khàn đặc vang lên.

“Phiền thật.”

Tôi thấp giọng mắng một câu.

Giơ chai rượu lên chuẩn bị đập tiếp.

Đột nhiên cổ tay bị người khác giữ lại.

Quay đầu nhìn.

Là Tưởng Tuân.

Hình như anh vừa mới chạy tới.

Mái tóc rối tung che trước trán.

“Giản Tịch.”

“Nếu xảy ra chuyện, em sẽ rất phiền phức.”

Ánh mắt tôi hung dữ.

Lạnh lùng nhìn anh một cái.

“Buông ra.”

Trong quán hỗn loạn thành một đoàn.

Chu Hàn dẫn theo Giản Doanh cũng chạy tới.

Sau khi đến gần.

Cô ta kinh hô một tiếng:

“Ba!”

“Tịch Tịch.”

“Sao em có thể đối xử với ba như vậy?”

“Ba một mình nuôi em lớn.”

“Em nói đi là đi.”

“Đi một lần là năm năm không có tin tức.”

“Làm ba lo đến mức suýt báo cảnh sát.”

“Khó khăn lắm mới gặp lại.”

“Em còn động tay đánh ba.”

“Em quá bất hiếu rồi!”

Tôi chẳng nói chẳng rằng.

Trở tay tát cô ta một cái.

“Nếu chị hiếu thảo như vậy.”

“Thì đón ông ta về nuôi đi!”

“Sống trong biệt thự rồi tưởng mình là công chúa à?”

“Gọi người khác là ba quen rồi đúng không?”

“Quên mất cha ruột mình là loại người gì rồi à?”

Bị tát một cái.

Lớp mặt nạ hoàn hảo của Giản Doanh vỡ vụn.

Cô ta chửi bới bằng những lời cực kỳ khó nghe.

Tưởng Tuân lập tức chắn trước mặt tôi.

Tình hình đã loạn thành một mớ.

Không thể tệ hơn được nữa.

Tôi cũng chẳng còn nể mặt Chu Hàn.

Món nợ ân tình với anh ấy.

Tôi đã trả hết từ lâu rồi.

Nếu anh ấy thật sự ở bên Giản Doanh.

Sau này chúng tôi sẽ không còn bất kỳ liên hệ nào nữa.

Không ngờ.

Chu Hàn không phải kiểu đàn ông mù quáng vì tình yêu.

Anh trầm giọng nói:

“Tịch Tịch.”

“Đưa người tới bệnh viện trước đi.”

“Quán mới khai trương mà thấy máu thì xui lắm.”

“Những chuyện còn lại để anh xử lý.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...