13
Ba tôi được đưa tới bệnh viện.
Bốn ngón tay bị gãy nát.
Ông ta ôm bàn tay được băng như bánh chưng.
Ác độc trừng mắt nhìn tôi.
“Con nhóc chết tiệt!”
“Tao là ba mày!”
“Sau này đừng hòng về nhà nữa!”
Đến lúc này rồi.
Vẫn còn coi tôi là đứa trẻ để uy hiếp.
Tôi lười đến mức chẳng buồn nhìn ông ta thêm một cái.
Sau khi cảnh sát biết quan hệ của chúng tôi.
Vụ việc được xác định là tranh chấp gia đình.
Giáo dục vài câu rồi cho chúng tôi rời đi.
Tôi thanh toán toàn bộ viện phí.
Cảnh cáo ông ta.
Nếu còn dám tới tìm tôi.
Tôi sẽ khiến ông ta mãi mãi không về được nữa.
Nhưng tôi biết rõ.
Ông ta đã biết địa chỉ của tôi.
Sau này vẫn sẽ như oan hồn không tan mà bám lấy tôi.
Trong bãi đỗ xe bệnh viện.
Tôi đứng trong gió đêm.
Châm một điếu thuốc.
Tưởng Tuân yên lặng đứng cạnh tôi.
Giọng tôi nhẹ như bay tới từ nơi rất xa.
“Tưởng Tuân.”
“Anh biết không?”
“Trước đây em luôn không hiểu.”
“Tại sao lại có người ghét chính con mình như vậy?”
“Em và Giản Doanh đều là con của mẹ.”
“Nhưng mẹ lại như không nhìn thấy em.”
“Anh dám tin không?”
“Bà ấy nói lý do bà ấy ghét em.”
“Là vì em giống ba.”
“Bà ấy nói lúc mới sinh ra.”
“Em đặc biệt hay khóc.”
“Khóc đến mức khiến bà ấy phiền.”
“Thế là bà ấy bỏ đói em.”
“Không cho em bú.”
“Càng đói em càng khóc.”
“Khóc đến cuối cùng lại bị đánh một trận.”
“Lúc đó em đã nghĩ.”
“Mẹ của người khác cũng như vậy sao?”
“Mỗi tối trước khi ngủ.”
“Em đều nhắm mắt ước nguyện.”
“Cầu trời đổi cho em một gia đình khác.”
“Sau này em mới hiểu.”
“Nơi nào có em.”
“Nơi đó chính là nhà.”
“Những người khác…”
“Chẳng là cái thá gì cả.”
Tôi bật cười.
Khói thuốc sặc vào khí quản.
Tôi ho dữ dội.
Tưởng Tuân nhẹ nhàng vỗ lưng tôi.
Đau lòng nói:
“Giản Tịch.”
“Anh sẽ luôn ở bên em…”
Tôi vuốt mái tóc bị gió thổi rối.
Mỉm cười hỏi:
“Không cần mẹ anh nữa à?”
Mẹ Tưởng Tuân vốn không thích tôi.
Năm đó còn muốn tác hợp anh với Giản Doanh.
Tưởng Tuân nhìn tôi.
Giọng điệu bình thản nhưng kiên quyết.
“Bà ấy đã can thiệp vào lựa chọn của anh một lần.”
“Không thể có lần thứ hai.”
Tôi cúi đầu cười.
Ý trong lời anh.
Tôi hiểu rất rõ.
Nhưng lại không thể đáp lại.
Trên đường trở về.
Tôi nhận được tin nhắn của Chu Hàn.
“Tối nay để lại cho anh một phòng riêng.”
Tôi biết rõ chuyện tối nay.
Nếu không nhờ anh gọi điện nhờ quan hệ.
Sẽ không thể giải quyết dễ dàng như vậy.
Tôi cố ý trả lời:
“Tổng giám đốc Chu giúp tôi thế này, bạn gái anh không ghen sao?”
Anh rất nhanh đã trả lời:
【Phụ nữ sao quan trọng bằng bạn bè được?】
Tôi lặng lẽ bật cười.
Một đóa hoa không hái được.
Người ta sẽ nhớ mãi không quên.
Đợi đến khi hái được rồi.
Ngửi đủ hương rồi.
Cảm giác mới mẻ cũng sẽ qua đi.
Đàn ông đều như vậy.
Tưởng Tuân liếc nhìn tôi mấy lần.
Cuối cùng không nhịn được hỏi:
“Em đang nhắn tin với ai vậy?”
Tôi cất điện thoại đi.
“Liên quan gì đến anh.”
Tưởng Tuân bị tôi chặn họng.
Im lặng.
Nhưng chưa đến nửa phút.
Anh lại hỏi:
“Là Chu Hàn sao?”
Tôi nghiến răng:
“Liên.”
“Quan.”
“Gì.”
“Đến.”
“Anh?”
“Anh là ai mà hỏi đông hỏi tây?”
Tưởng Tuân hắng giọng.
“Anh là bạn trai em mà.”
“Hỏi một chút cũng không được sao?”
“Ai nói anh là bạn trai em?”
Tưởng Tuân đạp phanh.
Chiếc xe vững vàng dừng bên đường.
“Chúng ta chẳng phải đã…”
“Ngủ với nhau rồi sao?”
“Chẳng lẽ không tính?”
Tôi buồn cười nhìn anh.
“Ngủ với nhau thì sao?”
“Chẳng lẽ phải kết hôn à?”
“Tưởng Tuân.”
“Anh là đồ cổ hủ sao?”
Một lúc lâu sau.
Tưởng Tuân nghiêm túc nói:
“Không được sao?”
Tôi nhếch môi.
“Tưởng Tuân.”
“Em không có ý định kết hôn.”
“Trước giờ chưa từng có.”
“Nếu anh muốn đi.”
“Bây giờ có thể quay đầu xe.”
Tưởng Tuân cụp mắt.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng gõ lên vô lăng.
Mỗi lần suy nghĩ.
Anh đều có thói quen như vậy.
Ngón tay Tưởng Tuân thon dài, trắng sạch.
Nhưng tôi không có tâm trạng ngắm.
“Nhanh lên.”
“Em còn phải tới quán.”
“Không đi nữa thì em xuống bắt taxi.”
Lúc này Tưởng Tuân mới ngẩng đầu.
Giống như đã nghĩ thông điều gì.
Anh nhìn tôi rồi nói:
“Giản Tịch.”
“Em muốn ở bên nhau theo cách nào.”
“Anh đều chấp nhận.”
“Có cần danh phận hay không.”
“Đều không quan trọng.”
Chaporia
Bình Luận (0)