14
Ngày đoàn múa của Giản Doanh rời khỏi Nam Thành.
Chu Hàn uống suốt một đêm trong phòng riêng của tôi.
Lúc tôi lên đó.
Anh kéo tôi cụng một ly.
Cả hai đều không nhắc đến cái tên Giản Doanh.
Anh nói.
Chỉ cần anh còn ở Nam Thành một ngày.
Sẽ không để những người đó có cơ hội đến quấy rầy tôi nữa.
Một câu nói vô cùng ngông cuồng.
Nhưng tôi tin anh làm được.
Khoảnh khắc ấy.
Trong lòng tôi dâng lên một niềm vui kỳ lạ.
Giản Doanh à.
Chị nhìn xem.
Cán cân số phận sẽ không mãi nghiêng về phía chị.
Cũng có người.
Khi đứng trước lựa chọn giữa chị và tôi.
Đã chọn tôi.
Lúc quán sắp đóng cửa.
Điện thoại có một cuộc gọi từ số lạ.
Tôi tiện tay bắt máy.
Đã rất lâu rồi.
Tôi mới nghe lại giọng của mẹ:
“Giản Tịch!”
“Con có oán hận gì thì nhắm vào mẹ đây!”
“Động đến chị con làm gì?”
“Nó vừa về đã nhảy lầu tự sát!”
“Mẹ nói cho con biết!”
“Nếu chân nó có mệnh hệ gì.”
“Mẹ bắt con lấy mạng đền mạng!”
Tôi cầm điện thoại.
Rất lâu không mở miệng.
Ở đầu dây bên kia.
Bà dùng giọng điệu oán hận đến cực điểm mà nguyền rủa tôi:
“Con giống hệt ba con.”
“Là một thứ xấu xa.”
“Không chịu nổi khi thấy người khác sống tốt hơn mình…”
Những lời phía sau.
Tôi không nghe rõ nữa.
Tai bị một đôi tay nhẹ nhàng bịt lại.
Sau khi phát hiện tôi có điều không ổn.
Tưởng Tuân lập tức đứng dậy khỏi ghế dài.
Lấy điện thoại của tôi rồi cúp máy.
Tôi lặng lẽ được anh ôm vào lòng.
Nghe thấy giọng nói trầm thấp dịu dàng của anh:
“Giản Tịch.”
“Đừng nghe.”
“Quên hết đi.”
“Em không làm gì sai cả…”
Tôi đưa tay ôm lấy eo anh.
“Không sao.”
“Em không yếu đuối như anh nghĩ đâu.”
Tôi chỉ tò mò thôi.
Giản Doanh cũng sẽ tự sát sao?
Không biết lúc nhảy lầu cô ta sẽ trông thảm hại thế nào?
Không phải là nhảy từ tầng hai xuống đấy chứ?
Đáng tiếc thật.
Tưởng Tuân cúp máy quá nhanh.
Tôi còn chưa kịp hỏi rõ.
Tôi ngẩng mặt lên.
Chớp chớp mắt hỏi Tưởng Tuân:
“Giản Doanh bị thương rồi.”
“Chúng ta có nên đi thăm chị ta không?”
Tôi chỉ nói cho sướng miệng thôi.
Muốn tôi đi thăm Giản Doanh.
Trừ phi tôi nhận được cáo phó của cô ta.
Tưởng Tuân nhìn vào mắt tôi.
Xác nhận rằng tôi không bị cuộc điện thoại kia làm tổn thương.
Rất nhanh đã đoán được suy nghĩ trong lòng tôi.
Anh cúi đầu cọ nhẹ chóp mũi tôi.
Thuận theo lời tôi nói:
“Nếu em muốn đi.”
“Vậy thì đi thôi.”
Tôi khinh bỉ nói:
“Tưởng Tuân.”
“Anh thật chẳng có nguyên tắc gì cả.”
“Ở cùng Giản Doanh mấy năm.”
“Không nảy sinh chút tình cảm nào sao?”
Anh ghé lại muốn hôn tôi.
Giọng nói khàn khàn:
“Ở Bắc Thành anh cũng không gặp cô ấy mấy.”
“Thật sao?”
“Em suýt ghen rồi đấy.”
“Vậy thì là giả đi.”
“Anh muốn nhìn em ghen mà…”
Tôi đẩy anh ra.
Móc ngón tay vào cà vạt của anh.
“Tưởng Tuân.”
“Người đàn ông tốt sẽ không để người phụ nữ của mình ghen.”
Tưởng Tuân bật cười.
Nghiêm túc nói:
“Giản Tịch.”
“Nếu không phải vì muốn tìm em.”
“Anh căn bản sẽ không liên lạc với cô ấy nữa.”
Từ trước đến nay.
Tôi không thích nghe giải thích.
Chỉ nhìn hành động.
Lúc về đến nhà.
Trời đã gần sáng.
Tâm trạng tôi rất tốt.
Mặc kệ Tưởng Tuân đã thức cùng tôi gần cả đêm.
Đề nghị đi ngắm bình minh trên đỉnh núi.
Tưởng Tuân không nói hai lời liền quay đầu xe.
Tôi mở cửa sổ.
Cảm nhận làn gió sớm mai lướt qua gò má.
Nam Thành thật tốt.
Cây cối xanh quanh năm.
Hoa nở bốn mùa.
Tưởng Tuân giảm tốc độ.
Dẫn tôi từ từ cảm nhận buổi sáng yên bình này.
Dù mặt trời đã lên cao.
Xua tan màn sương trên núi.
Tôi tựa vào ghế.
Nhìn mặt trời đỏ rực.
Nheo mắt lười biếng nói:
“Chậc.”
“Tưởng Tuân.”
“Đều tại anh lái chậm quá.”
“Bỏ lỡ mất bình minh rồi nhỉ.”
Bàn tay trái đặt trên đùi.
Bỗng được một bàn tay ấm áp khác nắm lấy.
Mười ngón tay đan xen.
Tưởng Tuân nghiêng mặt.
Không chớp mắt nhìn tôi:
“Ừ.”
“Đều tại anh.”
“Chúng ta về nhà đi.”
“Ngày mai lại đến xem được không?”
Tôi buồn ngủ rồi.
Nhắm mắt trả lời anh:
“Anh phải giữ lời đấy.”
Trong cơn mơ màng.
Tôi nghe thấy giọng Tưởng Tuân nghẹn lại:
“Giản Tịch.”
“Sau này mỗi một lần bình minh.”
“Anh đều sẽ ở bên em.”
“Sẽ không bao giờ để em buồn nữa.”
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)