“Buôn bán trẻ sơ sinh.”
Ầm.
Cả thế giới như sụp xuống.
Tôi cảm thấy hô hấp của mình ngừng lại.
Buôn bán…
Trẻ sơ sinh?
Nữ cảnh sát tiếp tục.
“Qua điều tra sơ bộ.”
“Vương Mai không phải lần đầu làm chuyện này.”
“Cô ta từng nhiều lần lợi dụng sơ hở của bệnh viện.”
“Tìm những đứa trẻ sơ sinh khỏe mạnh.”
“Sau đó bán cho người khác.”
Tôi nghe mà toàn thân phát lạnh.
Đó đều là những đứa trẻ vừa mới chào đời.
Chưa kịp mở mắt nhìn thế giới.
Chưa kịp gọi một tiếng mẹ.
Đã bị biến thành món hàng.
“Tìm được người mua chưa?”
Lục Cảnh Hành đột nhiên hỏi.
Giọng khàn đặc.
Nữ cảnh sát đáp:
“Đang truy vết.”
“Nhưng có một tin tốt.”
“Tài khoản nhận tiền của Vương Mai có một giao dịch cách đây ba ngày.”
“Có nghĩa là đứa bé rất có thể vẫn còn ở trong nước.”
Tim tôi run lên.
Chỉ cần còn ở trong nước.
Vẫn còn cơ hội.
Vẫn còn.
…
Hai ngày sau.
Tôi bất chấp sự phản đối của bác sĩ.
Làm thủ tục xuất viện.
“Tôi phải đi tìm con.”
“Không ai ngăn được tôi.”
Lục Cảnh Hành không phản đối.
Anh chỉ lặng lẽ đỡ tôi lên xe.
Suốt quãng đường.
Không ai nói gì.
Cho đến khi xe dừng trước một khu nhà cũ kỹ ở ngoại ô.
Đây là nơi Vương Mai từng thuê.
Cảnh sát đã phong tỏa hiện trường.
Tôi được dìu vào bên trong.
Căn phòng rất nhỏ.
Chỉ khoảng hai mươi mét vuông.
Trên chiếc bàn gỗ cũ.
Vẫn còn một bình sữa chưa rửa.
Một bộ quần áo trẻ sơ sinh.
Một chiếc tất nhỏ màu xanh.
Tôi run rẩy cầm chiếc tất lên.
Nước mắt lập tức rơi xuống.
Không biết vì sao.
Tôi luôn có cảm giác.
Con trai tôi từng ở đây.
Từng nằm trong căn phòng này.
Từng khóc ở đây.
Đúng lúc ấy.
Một cảnh sát từ trong phòng ngủ lao ra.
“Sếp!”
“Tìm được rồi!”
Mọi người lập tức chạy tới.
Trên nền nhà.
Là một chiếc điện thoại cũ.
Sau khi khôi phục dữ liệu.
Màn hình hiện lên một bức ảnh.
Trong ảnh.
Là một bé trai sơ sinh đang ngủ.
Bên cạnh có một đôi bàn tay thô ráp ôm lấy đứa bé.
Phía dưới bức ảnh.
Có một dòng tin nhắn được gửi cách đây hai ngày.
【Đứa nhỏ rất khỏe mạnh.】
【Đã giao đến nơi an toàn.】
Tôi nhìn chằm chằm màn hình.
Nước mắt không ngừng rơi xuống.
Đứa bé trong ảnh.
Chính là con trai tôi.
Lần đầu tiên sau nhiều ngày.
Tôi nhìn thấy mặt con rõ ràng đến thế.
Nhưng niềm vui chỉ kéo dài vài giây.
Bởi vì ngay bên dưới dòng tin nhắn đó.
Còn có một địa chỉ.
Một địa chỉ ở tỉnh khác.
Cách thành phố của chúng tôi hơn một nghìn cây số.
Nữ cảnh sát siết chặt điện thoại.
Ánh mắt sáng lên.
“Khoanh vùng được rồi.”
“Có khả năng rất lớn đứa bé đang ở đó.”
Tôi đứng chết lặng.
Nước mắt rơi lã chã.
Con trai tôi còn sống.
Con trai tôi thật sự còn sống.
Nhưng ngay lúc ấy.
Điện thoại của cảnh sát lại vang lên.
Sau khi nghe xong.
Sắc mặt cô ấy lập tức thay đổi.
“Cái gì?”
“Cô nói lại lần nữa?”
Tim tôi bỗng thắt lại.
Một dự cảm xấu ập tới.
Nữ cảnh sát từ từ hạ điện thoại xuống.
Gương mặt trắng bệch.
“Có người đã nhận được tin.”
“Và đang chuẩn bị chuyển đứa bé đi nơi khác.”
“Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai mươi bốn giờ.”
7
“Chúng ta chỉ còn chưa đầy hai mươi bốn giờ.”
Câu nói ấy như một nhát dao đâm thẳng vào tim tôi.
Hai mươi bốn giờ.
Nếu bọn chúng chuyển con tôi đi.
Mọi manh mối sẽ lại đứt đoạn.
Không ai biết đứa trẻ sẽ bị đưa đến đâu.
Không ai biết thằng bé sẽ rơi vào tay ai.
Tôi siết chặt chiếc tất màu xanh trong tay.
Đó là thứ duy nhất liên quan đến con trai tôi.
“Cảnh sát sẽ đi ngay tối nay.”
Nữ cảnh sát nói.
“Nhưng quãng đường hơn một nghìn cây số.”
“Cho dù xuất phát ngay bây giờ cũng phải mất nhiều giờ.”
“Tôi đi cùng.”
Tôi lập tức lên tiếng.
“Cô Hứa, cơ thể cô…”
“Tôi đi cùng.”
Lần này giọng tôi kiên quyết hơn.
Không ai có thể ngăn một người mẹ đi tìm con.
Không ai.
…
Mười giờ tối.
Chúng tôi lên xe.
Đoàn người gồm cảnh sát hình sự, cảnh sát địa phương phối hợp từ xa, tôi và Lục Cảnh Hành.
Chiếc xe lao vào màn đêm.
Ngoài cửa kính.
Đèn đường liên tục lùi lại phía sau.
Tôi không ngủ.
Cũng không thể ngủ.
Trong đầu chỉ hiện lên gương mặt bé xíu trong bức ảnh.
Lục Cảnh Hành ngồi bên cạnh.
Suốt nhiều giờ không nói một lời.
Gần ba giờ sáng.
Anh đột nhiên lấy từ túi áo ra một cuốn sổ nhỏ.
Đặt lên đùi tôi.
“Tìm thấy trong ngăn kéo ở nhà.”
Tôi nhìn xuống.
Là cuốn nhật ký mang thai của tôi.
Tôi từng viết suốt mười tháng.
Nhưng từ khi nhập viện sinh con.
Tôi chưa từng mở lại.
“Tại sao đưa cho tôi?”
Giọng tôi khàn đặc.
Lục Cảnh Hành cúi đầu.
“Anh đọc rồi.”
Tôi khựng lại.
Bàn tay bất giác siết chặt.
Đây là cuốn sổ anh chưa từng muốn đọc.
Bởi trong suốt thời gian tôi mang thai.
Anh luôn bận.
Bận họp.
Bận công tác.
Bận đủ thứ.
Tôi mở cuốn sổ.
Trang đầu tiên hiện ra.
【Tuần thứ 9】
【Hôm nay bác sĩ nói tim thai rất khỏe.】
【Mình muốn gọi điện cho Cảnh Hành, nhưng anh ấy đang họp.】
Tôi lặng người.
Lục Cảnh Hành nhìn ra cửa sổ.
Hai mắt đỏ ngầu.
“Anh không biết.”
Tôi không đáp.
Lật sang trang tiếp theo.
【Tuần thứ 17】
【Nôn suốt cả ngày.】
【Mẹ chồng bảo phụ nữ mang thai đều vậy thôi.】
【Mình ngồi trong bệnh viện một mình.】
【Có chút tủi thân.】
Xe vẫn lao đi trong đêm.
Không ai nói gì.
Tôi tiếp tục lật.
【Tuần thứ 24】
【Hôm nay suýt sảy thai.】
【Bác sĩ yêu cầu nằm viện dưỡng thai.】
【Mình rất sợ.】
Chaporia
Bình Luận (0)