Ngày Con Về Nhà/Chương 7C. 7
20px

【May mà con vẫn ổn.】

Từng dòng chữ.

Từng nét bút.

Giống như kéo tôi quay lại quãng thời gian ấy.

Cũng kéo Lục Cảnh Hành nhìn thấy tất cả những điều anh đã bỏ lỡ.

Tôi nghe thấy tiếng hít thở của anh trở nên nặng nề.

“Anh không biết em từng nằm viện.”

Giọng anh rất nhỏ.

Tôi bật cười.

“Anh chưa từng hỏi.”

Lục Cảnh Hành cứng đờ.

Không phản bác được.

Bởi vì đó là sự thật.

Từ khi kết hôn.

Tôi luôn là người chủ động.

Chủ động yêu.

Chủ động nhường nhịn.

Chủ động chăm sóc gia đình.

Còn anh.

Chỉ quen nhận lấy.

Rạng sáng.

Xe dừng ở một trạm nghỉ.

Mọi người xuống ăn tạm.

Tôi không nuốt nổi.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của đội trưởng cảnh sát đổ chuông.

Ông lập tức đứng dậy.

Sắc mặt càng nghe càng khó coi.

Sau vài phút.

Ông quay lại.

“Bọn chúng thay đổi kế hoạch.”

Tim tôi lập tức thắt lại.

“Ý gì?”

“Đứa bé không còn ở địa chỉ cũ.”

Tôi cảm thấy toàn thân lạnh buốt.

Đội trưởng tiếp tục.

“Nhưng may mắn là chúng tôi vừa bắt được một người trong đường dây.”

“Hắn khai ra một địa điểm mới.”

Tôi nín thở.

“Là đâu?”

“Một ngôi làng miền núi.”

“Cách đây khoảng hai tiếng nữa.”

Mọi người lập tức lên xe.

Chiếc xe lại lao đi.

Lần này.

Không khí còn căng thẳng hơn trước.

Sáu giờ sáng.

Mặt trời vừa nhô lên.

Chúng tôi tới nơi.

Đó là một ngôi làng nhỏ nằm sâu trong núi.

Đường đi gập ghềnh.

Nhà cửa thưa thớt.

Xe cảnh sát vừa tiến vào.

Đã có người bỏ chạy.

“Cảnh sát!”

“Bắt lấy hắn!”

Tiếng hô vang lên.

Mọi thứ lập tức hỗn loạn.

Tôi muốn chạy theo.

Nhưng vết mổ đau đến mức suýt ngã.

Lục Cảnh Hành vội vàng đỡ lấy tôi.

“Đừng chạy.”

“Để cảnh sát làm việc.”

Tôi đẩy anh ra.

“Tôi muốn tìm con.”

Giọng tôi run đến mức gần như bật khóc.

“Tôi muốn tìm con tôi.”

Đúng lúc ấy.

Một nữ cảnh sát từ căn nhà phía trước lao ra.

“Có trẻ sơ sinh!”

Tim tôi gần như ngừng đập.

Tôi bất chấp tất cả chạy tới.

Trong căn nhà nhỏ tối tăm.

Một chiếc nôi cũ kỹ đặt sát tường.

Bên trong có một đứa trẻ.

Đứa bé đang ngủ.

Bàn tay nhỏ xíu đặt bên má.

Tôi run rẩy bước tới.

Nước mắt lập tức trào ra.

“Là con tôi sao?”

Nữ cảnh sát bế đứa bé lên.

Sau đó sắc mặt dần thay đổi.

Tim tôi chìm xuống.

“Làm sao vậy?”

Cô ấy im lặng vài giây.

Cuối cùng lắc đầu.

“Không phải.”

Ầm.

Thế giới trước mắt tôi sụp đổ.

Không phải.

Lại không phải.

Đứa bé này cũng không phải con tôi.

Tôi ngã khuỵu xuống đất.

Nước mắt rơi không ngừng.

Tại sao?

Rốt cuộc con tôi đang ở đâu?

Đúng lúc ấy.

Một cảnh sát từ ngoài cửa lao vào.

“Sếp!”

“Tìm thấy điện thoại của nghi phạm.”

“Bên trong có ảnh mới nhất.”

Mọi người lập tức vây lại.

Màn hình điện thoại sáng lên.

Trong ảnh.

Là một cặp vợ chồng lớn tuổi.

Ăn mặc giản dị.

Người phụ nữ đang bế một bé trai sơ sinh.

Ánh mắt đầy yêu thương.

Người đàn ông ngồi bên cạnh.

Nhìn đứa bé cười đến nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt.

Phía dưới bức ảnh.

Là một dòng tin nhắn.

【Đã giao cho người nhận cuối cùng.】

【Tiền nhận đủ.】

Tôi nhìn chằm chằm đứa bé trong ảnh.

Trái tim đập điên cuồng.

Không biết vì sao.

Tôi có cảm giác mãnh liệt.

Đó chính là con trai tôi.

Đội trưởng cảnh sát phóng to ảnh.

Ngay góc phải bên dưới.

Hiện lên một tấm biển địa phương.

Ông lập tức quay sang mọi người.

Ánh mắt sáng rực.

“Tìm được rồi.”

“Chúng ta biết đứa bé đang ở đâu rồi.”

Nhưng ngay giây tiếp theo.

Sắc mặt ông lại thay đổi.

Bởi địa chỉ trên ảnh nằm ở một tỉnh biên giới.

Nếu chậm thêm.

Đứa bé có thể bị đưa ra khỏi đất nước bất cứ lúc nào.

8

Nếu chậm thêm.

Con trai tôi có thể bị đưa ra nước ngoài.

Không ai biết.

Một đứa trẻ sơ sinh mới sinh chưa đầy một tuần tuổi sẽ phải trải qua những gì.

Tôi ngồi trong xe.

Hai tay lạnh ngắt.

Từ lúc biết tin.

Tôi gần như không nói thêm câu nào.

Chiếc xe cảnh sát lao vun vút trên đường cao tốc.

Cách tỉnh biên giới còn hơn bốn tiếng.

Mỗi một phút trôi qua.

Tim tôi lại chìm xuống thêm một chút.

Tôi sợ.

Sợ đến mức không dám nhắm mắt.

Bởi chỉ cần nghĩ đến việc con trai mình bị đưa lên một chiếc xe nào đó.

Hoặc bị bế qua biên giới.

Tôi đã thấy nghẹt thở.

Lục Cảnh Hành ngồi cạnh.

Lần này anh không nói những lời vô nghĩa như:

“Đừng lo.”

Hay:

“Sẽ ổn thôi.”

Bởi vì chính anh cũng biết.

Không ai dám đảm bảo.

Mười một giờ trưa.

Đoàn xe cuối cùng cũng đến nơi.

Đó là một thị trấn nhỏ sát biên giới.

Dân cư đông đúc.

Xe cộ qua lại liên tục.

Muốn tìm một đứa trẻ sơ sinh giữa biển người.

Khó như mò kim đáy bể.

Nhưng may mắn là.

Tấm ảnh trong điện thoại đã cung cấp một manh mối quan trọng.

Tấm biển phía sau ghi tên một tiệm tạp hóa.

Sau hơn một giờ dò hỏi.

Cuối cùng họ cũng tìm được địa chỉ.

Một căn nhà cũ nằm cuối con hẻm.

Khi cảnh sát ập vào.

Tôi gần như không thở nổi.

Nhưng bên trong không có bọn buôn người.

Cũng không có kẻ bắt cóc.

Chỉ có một cặp vợ chồng già.

Người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi.

Người phụ nữ tóc đã bạc quá nửa.

Hai người đang ngồi bên chiếc nôi nhỏ.

Nghe thấy tiếng động.

Cả hai đều giật mình đứng dậy.

Người phụ nữ theo bản năng ôm lấy đứa bé.

Giống hệt phản ứng của một người mẹ bảo vệ con mình.

Tim tôi đập mạnh.

Là thằng bé.

Là đứa bé trong ảnh.

Tôi nhìn thấy chiếc khăn màu xanh quấn quanh người nó.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...