Ngày Con Về Nhà/Chương 8C. 8
20px

Giống hệt trong tấm hình.

“Con tôi…”

Giọng tôi run lên.

Người phụ nữ lập tức ôm đứa bé chặt hơn.

Ánh mắt hoảng hốt.

“Các người là ai?”

“Các người muốn làm gì?”

Đội trưởng cảnh sát tiến lên.

Xuất trình giấy tờ.

Hai ông bà lập tức tái mặt.

Người đàn ông lắp bắp:

“Cảnh sát?”

“Chúng tôi… chúng tôi không làm gì cả…”

Sau gần nửa giờ giải thích.

Sự thật cuối cùng cũng được làm rõ.

Hai ông bà không phải đồng phạm.

Cũng không biết đứa trẻ bị bắt cóc.

Bọn buôn người nói với họ rằng.

Đây là một đứa bé bị cha mẹ bỏ rơi.

Sinh ra không ai muốn nuôi.

Nếu họ nhận nuôi.

Chỉ cần trả một khoản phí tượng trưng.

Người phụ nữ bật khóc.

“Tôi với ông ấy không có con.”

“Ba mươi năm rồi…”

“Chúng tôi chỉ muốn có một đứa trẻ.”

Bà ôm chặt đứa bé trong lòng.

Nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Chúng tôi thật sự không biết.”

“Chúng tôi không biết nó bị bắt cóc.”

Tôi nhìn người phụ nữ.

Nhìn đôi mắt đỏ hoe ấy.

Tôi biết bà không nói dối.

Một người phụ nữ từng đau khổ vì không thể có con.

Tôi nhìn ra được.

Bởi vì vài ngày trước.

Tôi cũng suýt mất con.

Cảnh sát lấy mẫu ADN tại chỗ.

Kết quả khẩn cấp được gửi tới trong đêm.

Khoảng thời gian chờ đợi ấy.

Là khoảng thời gian dài nhất cuộc đời tôi.

Người phụ nữ kia ngồi bên chiếc nôi.

Không rời mắt khỏi đứa bé.

Tôi cũng vậy.

Chúng tôi ngồi cách nhau chưa đầy hai mét.

Nhưng không ai nói chuyện.

Đều đang nhìn cùng một đứa trẻ.

Đều yêu thương nó.

Chỉ khác ở chỗ.

Một người là mẹ ruột.

Một người là người đã chăm sóc nó suốt những ngày qua.

Rạng sáng.

Kết quả cuối cùng cũng được gửi tới.

Đội trưởng cảnh sát mở hồ sơ.

Tất cả mọi người đều nín thở.

Tôi nghe thấy tiếng tim mình đập.

Từng nhịp.

Từng nhịp.

Mạnh đến mức đau nhói.

Sau đó.

Đội trưởng ngẩng đầu.

Nhìn về phía tôi.

Khẽ gật đầu.

“Trùng khớp.”

“Tỷ lệ huyết thống 99,99%.”

Tôi chết lặng.

Nước mắt lập tức trào ra.

Là con tôi.

Thật sự là con tôi.

Tôi run rẩy đứng dậy.

Từng bước.

Từng bước tiến về phía chiếc nôi.

Đứa bé đang ngủ.

Hoàn toàn không biết cả thế giới đã vì nó mà náo loạn đến mức nào.

Tôi nhẹ nhàng chạm vào bàn tay nhỏ xíu ấy.

Ngay giây tiếp theo.

Đứa bé bỗng nắm lấy ngón tay tôi.

Một cách vô thức.

Nhưng khoảnh khắc ấy.

Tôi bật khóc.

Khóc đến mức không thể đứng vững.

Con trai tôi.

Tôi cuối cùng cũng tìm được con rồi.

Người phụ nữ lớn tuổi cũng khóc.

Bà quay mặt đi.

Không dám nhìn cảnh ấy.

Người đàn ông bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt.

Một lúc lâu sau.

Ông mới khàn giọng nói:

“Nếu có thể…”

“Cho chúng tôi ôm nó thêm một lần được không?”

Tôi nhìn hai người.

Nước mắt lại rơi xuống.

Tôi hiểu.

Tôi hiểu cảm giác ấy.

Hiểu hơn bất kỳ ai.

Người phụ nữ run rẩy bế đứa bé lên.

Khẽ hôn lên trán nó.

Sau đó đặt lại vào lòng tôi.

Bà cười.

Nhưng nước mắt không ngừng chảy.

“Con về với mẹ đi.”

“Có mẹ ruột ở đây.”

“Bé con có phúc hơn chúng ta.”

Tôi ôm chặt con trai.

Lần đầu tiên.

Lần đầu tiên kể từ lúc sinh ra.

Tôi được ôm con vào lòng.

Nó rất nhỏ.

Rất mềm.

Còn mang mùi sữa nhàn nhạt.

Nước mắt tôi rơi xuống tóc con.

“Xin lỗi.”

“Mẹ tới muộn rồi.”

Đứa bé bỗng mở mắt.

Đôi mắt đen láy nhìn tôi.

Không khóc.

Cũng không quấy.

Chỉ nhìn tôi rất lâu.

Giống như đang nhận ra điều gì đó.

Phía sau.

Lục Cảnh Hành đứng lặng.

Hai mắt đỏ hoe.

Nhưng không tiến tới.

Có lẽ chính anh cũng biết.

Người đầu tiên có tư cách ôm đứa bé.

Không phải anh.

Tôi tưởng mọi chuyện cuối cùng đã kết thúc.

Con trai đã tìm thấy.

Bọn buôn người cũng sắp bị bắt.

Nhưng đúng lúc ấy.

Điện thoại của đội trưởng cảnh sát vang lên.

Ông nghe chưa đầy mười giây.

Sắc mặt lập tức thay đổi.

“Anh chắc chứ?”

“Có bằng chứng không?”

Trong lòng tôi bỗng xuất hiện dự cảm bất an.

Đội trưởng từ từ buông điện thoại xuống.

Ánh mắt trở nên cực kỳ nghiêm trọng.

“Có thêm một lời khai.”

“Từ Vương Mai.”

Tôi khựng lại.

Vương Mai bị bắt rồi?

Nhưng điều khiến tôi lạnh người hơn là câu nói tiếp theo.

Đội trưởng nhìn thẳng về phía Lục Cảnh Hành.

Từng chữ một.

“Vương Mai khai rằng.”

“Người đầu tiên tìm cô ta không phải mẹ anh.”

“Mà là một người đàn ông.”

“Và người đó…”

“Rất giống anh.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Cả căn phòng im phăng phắc.

Tôi chậm rãi quay đầu.

Nhìn về phía người chồng đã ở bên mình suốt năm năm.

Lục Cảnh Hành đứng chết lặng.

Gương mặt trắng bệch như tờ giấy.

9

“Người đó rất giống anh.”

Cả căn phòng chìm vào im lặng.

Tôi ôm chặt con trai trong lòng.

Bàn tay lạnh dần.

Chậm rãi quay đầu nhìn Lục Cảnh Hành.

Người đàn ông tôi đã yêu suốt bảy năm.

Người tôi từng nghĩ sẽ cùng mình đi hết cuộc đời.

Đang đứng cách tôi chưa đầy ba mét.

Nhưng lúc này.

Tôi bỗng cảm thấy xa lạ vô cùng.

Lục Cảnh Hành đứng bất động.

Sắc mặt trắng bệch.

“Không phải tôi.”

Giọng anh khàn đặc.

Đội trưởng cảnh sát không nói gì.

Chỉ lấy điện thoại ra.

Mở một đoạn ghi âm.

Giọng Vương Mai rất rõ.

“Tôi không biết tên người đó.”

“Anh ta đeo khẩu trang.”

“Đội mũ.”

“Nhưng rất trẻ.”

“Rất giống chồng cô Hứa.”

“Cho nên lúc nhìn thấy ảnh anh ta trên tin tức tôi mới giật mình.”

Đoạn ghi âm kết thúc.

Không khí càng trở nên ngột ngạt.

Tôi nhìn Lục Cảnh Hành.

“Anh có gì muốn giải thích không?”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...