Ngày Con Về Nhà/Chương 9C. 9
20px

Lục Cảnh Hành siết chặt nắm tay.

“Anh chưa từng gặp Vương Mai.”

“Anh thề.”

Tôi bật cười.

Nụ cười chua chát đến chính tôi cũng thấy đau.

“Trước đây lúc mẹ anh mắng tôi sinh con hoang.”

“Anh cũng bảo mình tin tôi.”

“Kết quả thì sao?”

Anh cứng người.

Không nói được lời nào.

Bởi vì anh biết.

Từ đầu đến cuối.

Người không tin tôi chính là anh.

Chiều hôm đó.

Cảnh sát đưa Vương Mai tới đối chất.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người phụ nữ ấy sau khi mọi chuyện vỡ lở.

Mới vài ngày.

Nhưng cô ta đã tiều tụy đến mức gần như không nhận ra.

Vừa nhìn thấy tôi.

Vương Mai lập tức cúi đầu.

Không dám đối diện.

“Cô Hứa…”

“Tôi xin lỗi.”

Tôi ôm con trai.

Lạnh lùng nhìn cô ta.

“Xin lỗi?”

“Cô bán con tôi.”

“Cô nghĩ một câu xin lỗi là đủ sao?”

Vương Mai bật khóc.

Hai tay run lên.

“Tôi không muốn.”

“Nhưng tôi nợ hơn một triệu tiền đánh bạc.”

“Tôi thật sự không còn đường lui.”

Tôi không đáp.

Bởi vì bất kể lý do gì.

Cũng không thể trở thành cái cớ để hủy hoại một gia đình.

Đội trưởng cảnh sát mở hồ sơ.

“Nhìn kỹ đi.”

“Người này có phải anh ta không?”

Trên màn hình là ảnh Lục Cảnh Hành.

Vương Mai nhìn vài giây.

Sau đó lắc đầu.

“Không phải.”

Mọi người đồng loạt sửng sốt.

Ngay cả tôi cũng khựng lại.

Vương Mai lau nước mắt.

“Giống.”

“Nhưng không phải.”

“Càng nhìn càng thấy không phải.”

Lục Cảnh Hành nhíu mày.

“Vậy là ai?”

Vương Mai bỗng ngẩng đầu.

Ánh mắt lướt qua mặt anh.

Sau đó.

Đột nhiên đông cứng.

“Khoan đã…”

“Tôi nhớ ra rồi.”

Tim mọi người lập tức thắt lại.

Vương Mai chỉ thẳng vào Lục Cảnh Hành.

“Anh có anh em sinh đôi không?”

Ầm.

Tôi cảm thấy đầu óc mình nổ tung.

Anh em sinh đôi?

Lục Cảnh Hành cũng chết lặng.

Gần như cùng lúc.

Tất cả mọi người đều nhớ tới lời mẹ chồng từng nói.

Hai mươi sáu năm trước.

Bà sinh đôi.

Một đứa là Lục Cảnh Hành.

Một đứa bị thất lạc.

Tối hôm đó.

Cả đoàn lập tức trở về thành phố.

Mẹ chồng được đưa tới cục cảnh sát.

Khi nghe xong toàn bộ lời khai.

Bà gần như ngã quỵ.

“Không thể nào…”

“Không thể là nó…”

Nhưng ánh mắt bà đã bán đứng tất cả.

Bà biết.

Bà cũng đang nghĩ đến cùng một người.

Người con thất lạc hai mươi sáu năm trước.

“Không phải Trần Uyển.”

Mẹ chồng lắc đầu liên tục.

“Nếu là sinh đôi khác giới.”

“Sẽ không giống đến mức ấy.”

Cả căn phòng lập tức yên tĩnh.

Tôi chợt hiểu ra.

Đúng vậy.

Nếu Trần Uyển là em gái.

Vương Mai sẽ không thể nhầm với Lục Cảnh Hành.

Chỉ có một khả năng.

Còn một người nữa.

Một người giống anh như đúc.

Một người đàn ông.

Đội trưởng cảnh sát lập tức yêu cầu điều tra lại toàn bộ hồ sơ năm đó.

Ba ngày sau.

Kết quả cuối cùng cũng được gửi tới.

Tờ giấy vừa được mở ra.

Mọi người đều chết lặng.

Bởi vì năm đó.

Không phải sinh đôi một trai một gái.

Mà là…

Sinh ba.

Lục Cảnh Hành.

Trần Uyển.

Và một bé trai khác.

Trong vụ cháy năm ấy.

Bệnh viện xác nhận chỉ tìm được một đứa trẻ.

Sau đó kết luận hai đứa còn lại đã tử vong.

Nhưng thực tế.

Không ai từng nhìn thấy thi thể.

Mẹ chồng run đến mức không cầm nổi hồ sơ.

“Nói cách khác…”

“Nó còn sống?”

Đội trưởng chậm rãi gật đầu.

“Có khả năng rất lớn.”

“Còn sống.”

Tôi cảm thấy sống lưng lạnh buốt.

Nếu thật sự còn sống.

Vậy người xuất hiện trước mặt Vương Mai là ai?

Tại sao lại muốn tiếp cận cô ta?

Tại sao lại biết chuyện đổi vòng tay?

Tại sao lại nhắm vào con trai tôi?

Đúng lúc ấy.

Một cảnh sát trẻ lao vào.

“Sếp!”

“Tìm được rồi!”

Mọi người lập tức đứng bật dậy.

“Cái gì?”

“Có camera!”

“Camera ở quán cà phê đối diện bệnh viện.”

“Chúng tôi khôi phục được hình ảnh ngày hôm đó.”

Màn hình được bật lên.

Đoạn video mờ nhòe xuất hiện.

Một người đàn ông mặc áo khoác đen bước ra khỏi xe.

Đội mũ.

Đeo khẩu trang.

Nhưng khi anh ta quay đầu.

Tất cả mọi người đều chết lặng.

Bởi vì khuôn mặt ấy…

Giống Lục Cảnh Hành đến đáng sợ.

Như thể được đúc ra từ cùng một khuôn.

Ngay cả tôi cũng không phân biệt nổi.

Trong video.

Người đàn ông đó nhìn về phía bệnh viện.

Sau đó khẽ cười.

Nụ cười lạnh đến rợn người.

Tiếp theo.

Anh ta lấy điện thoại ra.

Gọi cho một người.

Âm thanh đã bị mất.

Nhưng khẩu hình môi vẫn còn.

Cảnh sát phóng to hình ảnh.

Chuyên gia đọc khẩu hình chăm chú nhìn vài giây.

Sau đó.

Sắc mặt dần thay đổi.

“Câu đầu tiên anh ta nói là…”

Ông nuốt nước bọt.

Trong căn phòng yên tĩnh đến mức nghe rõ nhịp tim mỗi người.

Rồi từng chữ một vang lên.

“Đứa bé đó.”

“Là món quà đầu tiên tôi tặng anh trai mình.”

Trong khoảnh khắc ấy.

Tôi ôm chặt con trai.

Toàn thân lạnh như băng.

Bởi cuối cùng.

Kẻ đứng sau mọi chuyện.

Đã chính thức lộ diện.

10

“Đứa bé đó là món quà đầu tiên tôi tặng anh trai mình.”

Cả căn phòng chìm trong tĩnh lặng.

Không ai nói gì.

Nhưng ai cũng hiểu.

Đây không còn là một vụ buôn bán trẻ sơ sinh đơn thuần nữa.

Có người đã cố tình nhắm vào nhà họ Lục.

Nhắm vào Lục Cảnh Hành.

Và nhắm vào con trai tôi.

Đội trưởng cảnh sát tắt màn hình.

“Sau khi đối chiếu dữ liệu ADN.”

“Chúng tôi đã xác định được danh tính người đàn ông trong video.”

Mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía ông.

Ông hít sâu một hơi.

“Người đó tên Lục Cảnh Thâm.”

“Là người con trai thứ ba trong hồ sơ sinh năm đó.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...