Ngày Con Về Nhà/Chương 10C. 10
20px

Trong khoảnh khắc ấy.

Mẹ chồng bật khóc.

Hai tay ôm mặt.

Khóc đến run cả người.

“Hóa ra…”

“Nó vẫn còn sống…”

Tôi nhìn người phụ nữ trước mặt.

Trong mười ngày qua.

Tôi đã từng hận bà.

Hận đến tận xương tủy.

Nhưng giờ phút này.

Tôi lại nhìn thấy một người mẹ khác.

Một người mẹ mất con suốt hai mươi sáu năm.

Và giờ mới biết đứa con ấy còn sống.

Chỉ tiếc.

Đứa trẻ năm nào đã không còn là đứa trẻ nữa.

Ba ngày sau.

Cảnh sát tìm thấy Lục Cảnh Thâm.

Không phải ở nước ngoài.

Không phải ở nơi xa xôi nào.

Mà ở ngay thành phố này.

Trong một căn hộ cũ.

Khi nhận được tin.

Tôi và Lục Cảnh Hành đều có mặt.

Cánh cửa bật mở.

Người đàn ông ngồi bên cửa sổ từ từ quay đầu lại.

Khoảnh khắc ấy.

Tôi gần như ngừng thở.

Giống.

Quá giống.

Nếu không nhìn kỹ.

Tôi thậm chí còn tưởng đó là Lục Cảnh Hành.

Nhưng khác ở đôi mắt.

Đôi mắt của Lục Cảnh Thâm lạnh hơn.

Âm u hơn.

Giống như chứa đầy oán hận.

Nhìn thấy chúng tôi.

Anh ta bật cười.

“Cuối cùng cũng tìm được tôi rồi?”

Giọng điệu bình thản đến đáng sợ.

Đội trưởng cảnh sát bước lên.

“Lục Cảnh Thâm.”

“Anh bị tình nghi liên quan đến vụ bắt cóc trẻ sơ sinh.”

Người đàn ông bật cười.

“Liên quan?”

“Không.”

“Đó là tôi làm.”

Cả căn phòng sững sờ.

Không ai ngờ anh ta lại thừa nhận nhanh như vậy.

Lục Cảnh Hành siết chặt nắm tay.

“Tại sao?”

Lục Cảnh Thâm nhìn anh.

Rất lâu.

Rất lâu.

Sau đó bật cười.

“Tại sao?”

“Anh hỏi tôi tại sao?”

Giọng anh ta bắt đầu run lên.

“Anh có biết hai mươi sáu năm qua tôi sống thế nào không?”

Không ai trả lời.

Anh ta nhìn mẹ chồng.

Ánh mắt dần đỏ lên.

“Tôi bị bán cho một gia đình ở vùng núi.”

“Bảy tuổi bắt đầu làm việc.”

“Mười tuổi bị đánh đến gãy tay.”

“Mười hai tuổi bị đuổi ra khỏi nhà.”

“Mười lăm tuổi ngủ gầm cầu.”

“Mười tám tuổi ăn cơm thừa của người khác.”

Từng câu.

Từng chữ.

Đều như máu chảy ra từ vết thương cũ.

Mẹ chồng bật khóc nức nở.

Lục Cảnh Thâm lại cười.

Nụ cười đau đớn.

“Mà anh thì sao?”

Anh nhìn Lục Cảnh Hành.

“Anh sống trong biệt thự.”

“Được đi du học.”

“Có công việc tốt.”

“Có gia đình.”

“Có tất cả.”

“Còn tôi?”

“Tôi chẳng có gì.”

Căn phòng yên lặng.

Không ai có thể phủ nhận.

Số phận của họ quá khác biệt.

Nhưng điều đó không thể trở thành lý do để hủy hoại người khác.

Tôi ôm chặt con trai.

Lạnh lùng nhìn anh ta.

“Cho nên anh bắt cóc con tôi?”

Lục Cảnh Thâm nhìn tôi.

Ánh mắt lần đầu tiên xuất hiện dao động.

“Không.”

“Tôi chưa từng muốn hại đứa bé.”

“Tôi chỉ muốn anh trai tôi nếm thử cảm giác mất đi người thân.”

Lục Cảnh Hành khựng lại.

Lục Cảnh Thâm bật cười.

“Anh biết không?”

“Ngày tôi biết mình có gia đình.”

“Tôi đã rất vui.”

“Tôi nghĩ cuối cùng cũng có người cần tôi.”

“Nhưng rồi tôi phát hiện.”

“Không ai cần tôi cả.”

Anh nhìn mẹ chồng.

Nước mắt lần đầu tiên rơi xuống.

“Người bà cần là Trần Uyển.”

“Người bà yêu thương là Lục Cảnh Hành.”

“Còn tôi chỉ là người dư thừa.”

Mẹ chồng run rẩy bước tới.

“Không phải.”

“Không phải như vậy…”

Lục Cảnh Thâm lùi lại.

“Đừng lại gần tôi.”

“Mọi chuyện quá muộn rồi.”

Anh ta bật cười.

“Có điều.”

“Ít nhất tôi cũng làm được một việc.”

Anh nhìn Lục Cảnh Hành.

“Tôi khiến anh đau.”

“Giống như tôi đã đau suốt hai mươi sáu năm.”

Lục Cảnh Hành im lặng rất lâu.

Sau đó.

Chậm rãi bước tới.

Tôi tưởng anh sẽ nổi giận.

Hoặc đánh người.

Nhưng không.

Anh chỉ đứng trước mặt Lục Cảnh Thâm.

Rồi cúi đầu.

“Tôi xin lỗi.”

Cả căn phòng chết lặng.

Lục Cảnh Thâm cũng sững người.

Lục Cảnh Hành tiếp tục nói.

“Tôi không cướp cuộc đời của em.”

“Nhưng tôi đã sống cuộc đời đáng lẽ thuộc về em.”

“Nếu đổi lại.”

“Có lẽ anh cũng sẽ hận.”

Đôi mắt Lục Cảnh Thâm đỏ lên.

Nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.

Lần đầu tiên.

Oán hận trong mắt anh ta xuất hiện vết nứt.

Vụ án nhanh chóng khép lại.

Lục Cảnh Thâm bị bắt.

Vương Mai cùng toàn bộ đường dây buôn bán trẻ sơ sinh bị truy tố.

Mẹ chồng chủ động nhận trách nhiệm vì hành vi đổi vòng tay.

Trần Uyển nhiều lần tới gặp tôi.

Xin lỗi.

Cũng xin lỗi đứa bé.

Tôi không thể tha thứ ngay lập tức.

Nhưng tôi biết.

Người phụ nữ ấy cũng là nạn nhân.

Mọi thứ cuối cùng cũng đi đến hồi kết.

Chỉ còn lại một chuyện.

Một chuyện tôi phải đối mặt.

Buổi tối.

Sau khi dỗ con ngủ.

Tôi ngồi bên cửa sổ.

Lục Cảnh Hành bước tới.

Đứng phía sau tôi.

Rất lâu.

Rất lâu.

Anh mới khàn giọng mở miệng.

“Thanh Lê.”

“Nếu em muốn ly hôn.”

“Anh sẽ ký.”

Tôi không quay đầu.

Chỉ nhìn đứa bé đang ngủ say trong nôi.

Ngoài cửa sổ.

Ánh đèn thành phố lấp lánh.

Mọi chuyện đã kết thúc.

Nhưng vết thương trong lòng tôi.

Vẫn còn đó.

Tôi khẽ nhắm mắt.

Không trả lời.

Mà chính sự im lặng ấy.

Khiến sắc mặt Lục Cảnh Hành dần trắng bệch.

Anh biết.

Phiên tòa kết thúc rồi.

Nhưng bản án dành cho cuộc hôn nhân của chúng tôi.

Mới chỉ vừa bắt đầu.

11

Phiên tòa kết thúc rồi.

Nhưng bản án dành cho cuộc hôn nhân của chúng tôi mới chỉ bắt đầu.

Sau đêm đó.

Lục Cảnh Hành chuyển sang ngủ ở phòng khách.

Anh không giải thích.

Không níu kéo.

Cũng không nhắc lại chuyện ly hôn.

Chỉ lặng lẽ làm những việc trước đây chưa từng làm.

Nửa đêm con khóc.

Anh là người đầu tiên chạy tới.

Con đói.

Anh pha sữa.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...