Phía Sau Lưng Anh/Chương 11C. 11
20px

Tôi lấy điện thoại gọi cho Lục Vi.

“Vi Vi, rảnh không? Mình mời cậu đi ăn.”

“Sao thế? Giọng lạ vậy.”

“Không có gì to tát đâu. Chỉ là… tự dưng lòi đâu ra cả đống họ hàng, bảo chia gia tài cho mình.”

Đầu dây bên kia im lặng hai giây.

“… Cậu đùa à?”

“Mình cũng chẳng biết nữa. Chờ mình tìm hiểu cho rõ đã rồi tính.”

***

Chuyện nhà họ Phương chưa đâu vào đâu thì Thẩm Di Ninh lại ra đòn. Lần này, cô ta không nhắm vào tôi, mà nhắm thẳng vào công việc kinh doanh của tôi.

Nửa đêm, Lục Vi gọi điện, giọng gấp gáp:

“Niệm Niệm, có chuyện rồi. Cái tiệc cuối năm của hãng mỹ phẩm cậu vừa chốt tuần trước, bên A đột nhiên đòi đổi người.”

“Tại sao?”

“Mình đã dò hỏi, có người rỉ tai bên A nói cậu trước đây chỉ là trợ lý cá nhân, không có chứng chỉ tổ chức sự kiện chuyên nghiệp, nghi ngờ năng lực chuyên môn của cậu.”

“Ai?”

“Chưa tra ra cụ thể là ai, nhưng cậu nghĩ xem, ai rảnh rỗi mà cứ nhắm vào cậu mãi thế?”

Tôi chẳng cần phải nghĩ. Người làm ra được trò này chỉ có một.

“Mình biết rồi.”

“Cậu tính sao?”

“Cứ làm tốt mấy dự án đang trong tay đã. Còn lại, chuyện gì đến sẽ đến.”

Cúp máy, tôi ngồi phịch xuống ghế sô pha, thẫn thờ nhìn ngọn đèn bàn le lói trong phòng khách.

Thẩm Di Ninh. Lần trước là xỉa xói trực tiếp, lần này là chặn đứng đường sống của tôi. Nếu tôi không làm gì, lần sau cô ta sẽ bít mọi lối thoát của tôi luôn.

Nhưng hiện tại tôi chưa có đủ quân bài ngang cơ để đáp trả. Hay nói cách khác, tôi có, nhưng chưa sẵn sàng tung ra. Chuyện nhà họ Phương, tôi vẫn chưa nghĩ thông. Nhưng Thẩm Di Ninh sẽ chẳng cho tôi thời gian để từ từ suy nghĩ.

Sáng sớm hôm sau, tôi đi tìm Hà Cảnh Diễm.

“Hà thiếu gia, tôi có chuyện muốn nhờ anh giúp.”

“Nói đi.”

“Thẩm Di Ninh đang ngầm giở trò sau lưng, chặn mối làm ăn của tôi.”

Anh ta đặt tách trà xuống, liếc nhìn tôi: “Tôi biết.”

“Anh biết?”

“Cái giới này bé bằng lỗ mũi. Mấy trò cô ta làm cũng chẳng cao siêu gì.” Anh ta tựa lưng vào ghế: “Cô muốn tôi giúp gì?”

“Tôi không cần anh đứng ra bênh vực. Tôi chỉ cần một cơ hội.”

“Cơ hội gì?”

“Một sự kiện đủ lớn mà cô ta không dám phá.”

Hà Cảnh Diễm bật cười: “Cô muốn cho Thẩm Di Ninh thấy bản lĩnh thực sự của mình hả?”

“Không phải cho cô ta thấy.

Là cho tất cả mọi người thấy.”

Anh ta ngẫm nghĩ một lát.

“Tháng sau có Diễn đàn Thường niên của ngành, một sự kiện thương mại quy mô lớn nhất thành phố. Mọi năm đều do mấy công ty PR hàng đầu đấu thầu. Năm nay bên tổ chức vẫn chưa chốt đội thực hiện.”

“Quy mô thế nào?”

“Hơn năm trăm người, toàn bộ ban lãnh đạo các doanh nghiệp lớn nhất thành phố sẽ có mặt.”

“Tôi muốn.”

“Một mình cô làm nổi không?”

“Hà thiếu gia, anh từng thấy tôi làm việc rồi.”

Anh ta nhìn tôi chằm chằm vài giây, gật đầu: “Tôi có thể giới thiệu cô với người phụ trách ban tổ chức. Nhưng có trúng thầu hay không thì tùy vào bản lĩnh của cô.”

“Đủ rồi.”

Từ chỗ Hà Cảnh Diễm về, tôi gọi cho Lục Vi.

“Vi Vi, mình cần cậu giúp một việc.”

“Nói đi.”

“Mình sẽ tham gia đấu thầu Diễn đàn Thường niên, cậu cho mình mượn đội thực hiện của công ty cậu được không?”

“Cậu điên à? Cái gói đó mấy công ty lớn trong giới đang tranh nhau sứt đầu mẻ trán đấy.”

“Mình biết.”

“Cậu vừa mới ra làm riêng, lấy gì để đấu với họ?”

“Bằng bảy năm kinh nghiệm ở Cố thị. Những dự án mình từng làm còn quy mô hơn thế này nhiều.”

Đầu dây bên kia im lặng một lúc.

“Được. Mình ủng hộ cậu. Nhưng cậu phải cho mình xem bản kế hoạch.”

“Trong vòng ba ngày.”

Suốt ba ngày tiếp theo, tôi gần như không chợp mắt. Mổ xẻ lại toàn bộ các sự kiện lớn nhỏ trong suốt bảy năm qua, chắt lọc ra những phương pháp cốt lõi nhất, lồng ghép vào hồ sơ dự thầu.

Ngày trình bày, Lục Vi xem đi xem lại bản kế hoạch trọn vẹn một tiếng đồng hồ, không nói năng lời nào. Cuối cùng, cô ấy gấp tài liệu lại, ngước lên nhìn tôi.

“Khương Niệm, cậu biến thành người như thế này từ lúc nào vậy?”

“Như thế nào?”

“Đáng sợ.” Cô ấy bật cười, “Bản kế hoạch này mà không trúng thầu thì bên tổ chức đúng là mù mắt.”

Hôm đấu thầu, tôi diện một bộ vest xám đậm, tóc buộc gọn gàng. Bước vào phòng họp, phía sau là bốn giám khảo, phía trước là ba người bên ban tổ chức.

Mười lăm phút trình bày, mười phút phản biện.

Tôi tự tin lật từng trang, trình bày với tốc độ vừa phải. Mọi số liệu, ý tưởng sáng tạo, các phương án dự phòng rủi ro đều được diễn giải rõ ràng, rành mạch.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...