Hắn nhìn thấy trên người ta bộ đại trang cáo mệnh hoa quý, lại nhìn thấy trên người Yến Nhi mà ta đang dắt tay bộ mãng bào thế tử đâm nát hai mắt hắn.

Dựa vào cái gì mà người thê tử hắn từng muốn một chân đá bay và đứa con trai hắn vứt bỏ như chiếc giày rách, lại có thể đứng trên đỉnh cao quyền quý của kinh thành, hưởng thụ vinh hoa phú quý vốn dĩ thuộc về hắn!

Sự bất cam và oán độc tột cùng, tức khắc đánh sập sợi dây lý trí cuối cùng của hắn.

08

Bùi Vân Tranh đột ngột ném phăng thanh dùi gõ mõ trong tay, từ trên tòa sen thẳng tuột lao bổ xuống.

Hắn lảo đảo bò rạp lao về phía ta, vươn đôi bàn tay gầy guộc như củi khô kia ra, muốn chụp lấy vạt váy của ta.

“Thẩm Lâm Hi, là ngươi, chính ngươi đã hại ta thành ra thế này!”

Giọng nói của hắn không còn là chất giọng nam nhân trong trẻo ngày trước, mà trở nên the thé xé tai, giống như giọng vịt đực, thoang thoảng một luồng âm khí nồng nặc của thái giám.

Trong đại điện tức khắc im phăng phắc như tờ, toàn bộ mọi người đều bị màn kịch bất ngờ này làm cho kinh hãi đến ngây dại.

Bùi Vân Tranh căn bản chẳng thèm màng đến bất cứ điều gì nữa, hắn đột ngột quay đầu nhìn về phía chủ vị của Thái hậu, đập đầu bành bạch, trán hắn tức thì rách da rỉ máu.

“Thái hậu nương nương, con không làm hòa thượng nữa, con bị bức bách. Con căn bản không hề muốn xuất gia, con là Thế tử Bình Dương Hầu mà!”

“Là Thẩm thị con độc phụ này, ả ta đã cấu kết với thái giám Nội vụ phủ thiến con, giam con trong sơn động để hành hạ! Cầu Thái hậu nương nương làm chủ cho con!”

Hắn gào rống đến khản cốt khàn hơi, đem toàn bộ nỗi uất ức cùng chân tướng trong lòng phơi bày sạch sành sanh.

Thế nhưng hắn đã quên mất rằng, đây là hoàng gia pháp hội, mãn triều văn võ đều đang chứng kiến.

Những lời này của hắn, không những không chỉ tội được ta, ngược lại còn tát thẳng một cú nảy lửa vào mặt Thái hậu và thể diện của toàn thể hoàng gia.

Sắc mặt Thái hậu tức thì âm trầm như nước, chuỗi mười tám hạt trong tay bị bà ta bóp đến mức kêu lên răng rắc.

“Phóng túng!”

Thủ lĩnh thái giám bên cạnh Thái hậu nổi giận quát lớn: “Gã điên tăng ở đâu tới, lại dám ở trên đại điện ăn nói hàm hồ!”

Ta không một chút hoảng loạn, chỉ che chở Yến Nhi ở sau lưng.

Sau đó, ta tiến lên một bước, đau xót thở dài một tiếng:

“Thái hậu nương nương minh giám. Phu quân bế quan khổ tu, định là bị tâm ma phản phệ, sinh ra ảo giác. Kinh Phật có vân, người khi sắp đại ngộ, tất phải chịu ma chướng dụ hoặc, sinh ra muôn vàn vọng niệm.”

Ta quay đầu nhìn Bùi Vân Tranh dưới đất, ánh mắt tràn ngập sự bao dung và đau lòng của người thê tử dành cho phu quân:

“Phu quân, chàng đã là Hộ quốc Thánh tăng, sao có thể còn lưu luyến hồng trần quyền thế? Vết thương của chàng, là do Đại Lý Tự tra rõ chính là yêu phụ Tô thị gây ra, sao chàng đến chuyện này cũng nhớ không rõ nữa?”

Bùi Vân Tranh mục tí nứt rách, chỉ thẳng vào mặt ta phá khẩu đại mắng:

“Ngươi nói dối! Rõ ràng là ngươi dẫn Cấm quân tới bắt chúng ta, ngươi đã sớm tính kế xong xuôi, ngươi chính là muốn đoạt tước vị của ta!”

Thái hậu triệt để mất đi kiên nhẫn.

Bà ta tuyệt đối không cho phép bất kỳ ai nghi ngờ vị Thánh tăng do chính mình khâm điểm là một kẻ giả tạo tham luyến hồng trần, điều này liên can đến thanh danh tin Phật suốt một đời của bà ta.

“Hộ quốc Thánh tăng bị tâm ma vây hãm, thần trí đã không còn tỉnh táo nữa rồi.”

Giọng nói của Thái hậu lạnh như lưỡi dao nhúng qua nước đá:

“Người đâu, Thánh tăng đã không quản được cái miệng này, thì hãy gạt bỏ lưỡi của hắn đi. Tránh cho hắn lại bị ma chướng sai khiến, thốt ra lời đại nghịch bất đạo, kinh nhiễu đến Phật tổ.”

Một câu nói của Thái hậu, trực tiếp phán định tử hình cho Bùi Vân Tranh.

Mấy tên thái giám thân hình cường tráng lập tức lao lên, đè nghiến Bùi Vân Tranh xuống đất.

Bùi Vân Tranh kinh hãi trợn ngược mắt, ra sức lắc đầu, trong cổ họng phát ra những tiếng kêu gào tuyệt vọng.

Hắn dốc sức vươn dài cổ nhìn về phía ta, trong ánh mắt rốt cuộc đã không còn oán hận, chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng và cầu xin.

Hắn đang cầu ta cứu hắn.

Giống hệt như kiếp trước, ta quỳ trong tuyết lạnh của Hầu phủ, cầu xin hắn đừng đuổi Yến Nhi đang bạo bệnh ra khỏi nhà vậy.

Ta đứng tại chỗ, nhìn hắn từ trên cao xuống, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười cực nhạt.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...