Từ sau hôm nằm viện.

Trình Tư Ngang bắt đầu phát bệnh.

Không phải kiểu lạnh mặt đáng sợ trước đây.

Mà là…

Phát bệnh yêu đương.

Ví dụ như hiện tại.

Tôi chỉ mới xuống cầu thang thôi.

Anh đã lập tức đứng bật dậy khỏi sofa.

“Đi chậm.”

“….”

“Tay vịn.”

“…”

“Đừng tự đi.”

“…”

Cuối cùng.

Người đàn ông cao gần mét chín trực tiếp đi tới bế tôi xuống.

Tôi đỏ mặt giãy giụa.

“Em có phải tàn phế đâu!”

Trình Tư Ngang cực kỳ bình tĩnh.

“Ừ.”

“Nhưng anh không yên tâm.”

Trình Ngọc ngồi dưới lầu nhìn cảnh này, vẻ mặt như đã nhìn thấu hồng trần.

“Con hiểu rồi.”

“Trong nhà này giờ con là người dư thừa.”

Bạn thân tôi vừa gặm táo vừa gật đầu đồng tình.

“Chúc mừng.”

“Con cuối cùng cũng trưởng thành rồi.”

“….”

Từ lúc biết tôi mang thai.

Cả nhà bắt đầu bước vào trạng thái “bảo vệ động vật quý hiếm”.

Ngay cả dì giúp việc cũng không cho tôi tự bóc vỏ tôm.

Tôi thật sự sắp bị nuôi thành phế vật.

Buổi chiều.

Trình Ngọc tan học về nhà với vẻ mặt đầy nghiêm túc.

“Mẹ.”

“Con có chuyện muốn nói.”

Tôi đang ăn dâu, nghe vậy lập tức ngồi thẳng.

“Sao thế?”

“Con cảm thấy EQ của bố rất thấp.”

“…?”

Cậu nhóc liếc Trình Tư Ngang đang xem tài liệu bên cạnh.

Sau đó nhỏ giọng:

“Mẹ đã đồng ý quay lại với bố đâu.”

“Nhưng bố đã tự động vào trạng thái hôn nhân hạnh phúc.”

Tôi suýt bật cười.

Trình Tư Ngang mặt không đổi sắc lật trang tài liệu.

“Bài tập toán làm xong chưa?”

“Bố xem.”

“Lại chuyển chủ đề.”

“….”

“Đây là biểu hiện điển hình của đàn ông trung niên không biết yêu.”

Bạn thân trực tiếp cười ngã lên sofa.

Ngay cả tôi cũng phải quay mặt đi nhịn cười.

Sắc mặt Trình Tư Ngang càng lúc càng đen.

Tối hôm đó.

Sau khi tôi tắm xong bước ra, phát hiện trong phòng ngủ chỉ bật một chiếc đèn ngủ nhỏ.

Trên bàn còn có một bó hoa hồng.

Tôi ngây người.

“…Anh mua?”

Trình Tư Ngang đang đứng cạnh cửa sổ.

Nghe vậy thì quay đầu.

“Ừ.”

“…Sao tự nhiên lại mua hoa?”

Anh im lặng vài giây.

Sau đó cực kỳ cứng ngắc đáp:

“Trên mạng nói phụ nữ mang thai tâm trạng dễ thất thường.”

“Phải dỗ.”

Tôi suýt bật cười thành tiếng.

Tên đàn ông này vậy mà còn đi tra mạng?

Tôi đi tới cầm bó hoa lên.

Rất đẹp.

Ngay cả màu sắc cũng là màu tôi thích.

Tôi nhỏ giọng hỏi:

“Anh chọn à?”

“Ừ.”

“Chọn bao lâu?”

“…Hai tiếng.”

“….”

Tôi không nhịn nổi nữa.

Ôm hoa ngồi cười trên giường.

Trình Tư Ngang đứng cạnh nhìn tôi.

Ánh mắt rất dịu.

Một lúc lâu sau anh mới thấp giọng hỏi:

“Em thích không?”

Tôi gật đầu.

“Thích.

Người đàn ông trước mặt hiếm hoi thở phào nhẹ nhõm.

Giống như vừa hoàn thành nhiệm vụ cực kỳ quan trọng.

Đúng lúc ấy.

Điện thoại tôi rung lên.

Là bạn thân gửi ảnh.

Trong ảnh là Trình Tư Ngang chiều nay đứng ở cửa hàng hoa.

Mặt lạnh như đi ký hợp đồng trăm tỷ.

Nhưng lại cực kỳ nghiêm túc hỏi nhân viên:

“Phụ nữ mang thai thích loại nào?”

Phía dưới còn có tin nhắn.

【Mày nhìn chồng mày xem.】

【Anh ta yêu đến mất não rồi.】

Tai tôi nóng bừng.

Tôi lén nhìn người đàn ông đang cúi đầu chỉnh chăn cho mình.

Tim mềm đến rối tinh rối mù.

Đúng lúc ấy.

Trình Tư Ngang đột nhiên mở miệng:

“Ngày mai anh nghỉ làm.”

“…?”

“Đưa em đi hẹn hò.”

Tôi ngẩn người.

“Hẹn hò gì?”

Anh nhìn tôi.

Rất nghiêm túc.

“Trước đây chưa từng theo đuổi em đàng hoàng.”

“Bây giờ bù lại.”

Tim tôi bỗng run lên.

Tên đàn ông này gần đây thật sự càng lúc càng biết làm người ta rung động.

Hôm sau.

Trình tổng thật sự nghỉ làm.

Tin tức vừa truyền tới công ty, trợ lý suýt khóc tại chỗ.

Nghe nói hội đồng quản trị còn tưởng công ty sắp phá sản.

Kết quả.

Người đàn ông nọ đang nghiêm túc dẫn vợ đi xem phim.

Tôi ôm bắp rang ngồi trong rạp.

Còn chưa xem được mười phút đã nghe thấy tiếng ai đó lạnh lùng phía sau.

“Phiền anh tránh xa vợ tôi một chút.”

Tôi quay đầu.

Một nam sinh đại học vừa rồi xin WeChat của tôi đang mặt mày tái mét.

“Xin… xin lỗi anh.”

Tôi: “…”

Tên đàn ông này đúng là hết thuốc chữa.

Sau khi xem phim xong.

Anh còn dẫn tôi đi ăn tối.

Lúc ăn được một nửa, tôi đi vệ sinh.

Kết quả vừa ra ngoài đã nghe thấy tiếng hai cô gái nhỏ giọng bàn tán.

“Trời ơi.”

“Người đàn ông bàn số ba đẹp trai quá.”

“Hình như là tổng tài thật đấy.”

“Nhưng ánh mắt anh ấy nhìn vợ dịu muốn chết luôn.”

“Đúng kiểu yêu thảm.”

Tôi đứng ngoài cửa.

Khóe môi không nhịn được cong lên.

Đúng lúc ấy.

Một bàn tay kéo tôi vào lòng.

Mùi gỗ lạnh quen thuộc bao trùm lấy tôi.

Trình Tư Ngang cúi đầu nhìn tôi.

“Sao đi lâu vậy?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh.

Bỗng nhiên nhỏ giọng hỏi:

“Anh thật sự thích em nhiều như vậy à?”

Ánh mắt anh khựng lại vài giây.

Sau đó bật cười.

“Bây giờ mới biết?”

“…”

“Anh còn tưởng mình biểu hiện rõ lắm rồi.”

Tôi nhìn anh.

Trong lòng mềm đến mức sắp tan ra.

Một lúc lâu sau mới nhỏ giọng:

“Em cũng thích anh.”

Rất thích.

Cực kỳ thích.

Người đàn ông trước mặt sững lại.

Sau đó.

Lần đầu tiên trong đời.

Tôi thấy Trình Tư Ngang đỏ tai.

Chương 12

Tôi chưa từng nghĩ.

Có một ngày mình sẽ sống cuộc đời như hiện tại.

Buổi sáng ngủ dậy.

Có người đã chuẩn bị sẵn bữa sáng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...