“Cô và tiểu tử Tạ gia kia rốt cuộc còn chút tình nghĩa nào không?”

Ta đứng dậy, không hề trả lời câu hỏi này.

“Bá gia, trong vòng ba ngày nếu Thái hậu không có động tĩnh gì, phần chia chác của ba cửa tiệm ở Tùng Giang vào năm sau, ta sẽ nhượng bộ thành năm-năm.”

Đó là thành ý ta trao cho ông ta.

Và cũng là thành ý duy nhất.

Lúc bước ra khỏi phủ Thừa Ân bá, sắc mặt Triệu Hành cực kỳ khó coi.

“Đông gia, xảy ra chuyện lớn rồi.”

“Lại sao nữa?”

“Hầu gia đã dâng một đạo tấu chương.”

Bước chân ta khựng lại.

“Tấu chương gì?”

“Tấu chương hạch tội, hạch tội Thẩm gia cậy thương loạn chính, thao túng quân nhu. Đã đưa đến Trung thư tỉnh rồi, chiều nay là có thể dâng lên ngự tiền.”

Ta đứng ở đầu ngõ, ánh nắng mặt trời chiếu rọi lên mặt.

Tạ Yến Từ hạch tội ta.

Dùng thế lực của triều đường.

Dùng bốn chữ “cậy thương loạn chính”, đây là tội danh xét nhà c h é m đầu.

Hắn không đến cầu xin ta, cũng không đàm phán với ta.

Hắn trực tiếp kề dao lên cổ ta.

Ta bật cười.

Cười thành tiếng.

Triệu Hành giật mình hoảng sợ: “Đông gia?”

“Nước cờ này của hắn, đúng là lần đầu tiên mới ra dáng một Hầu gia.”

Ta cắn chặt răng bước lên xe ngựa.

Đầu óc đã bắt đầu xoay chuyển với tốc độ chóng mặt.

Tấu chương ở Trung thư tỉnh nhanh nhất thì tối nay sẽ đến ngự tiền.

Một khi Thánh thượng phê duyệt, ngày mai sẽ có cấm quân đến tận cửa xét nhà.

Ta không còn thời gian nữa.

“Triệu Hành, đến Binh bộ tìm Mạnh Viễn Đạo, bảo ông ta ân tình nợ ta, bây giờ đến lúc phải trả rồi.”

Ngọn nến trong thư phòng của Binh bộ Thị lang Mạnh Viễn Đạo lay động vài cái.

Ông ta nghe ta nói xong, nửa ngày không tiếp lời, chỉ dùng ngón tay liên tục miết lên hoa văn chạm trổ trên tay vịn ghế.

“Thẩm cô nương, ý của cô là muốn ta ở trước ngự tiền đỡ lấy đạo tấu chương hạch tội kia thay cô?”

“Không phải là đỡ,” giọng ta rất vững vàng

“Mà là khiến những chuyện cần nói rõ trong đạo tấu chương đó phải được nói cho rõ ràng.”

Ta rút từ trong tay áo ra một cuốn sổ sách đóng gáy ngay ngắn, đặt lên án thư của ông ta.

“Đây là toàn bộ chi tiết vật tư quân nhu mà Thẩm gia cung cấp cho Tạ gia quân từ năm Kiến An nguyên niên đến năm Kiến An thứ mười.

Mỗi một chuyến hàng xuất đi, mỗi một chuyến vận chuyển, mỗi một lần ký nhận đều có hồ sơ lưu trữ.”

Mạnh Viễn Đạo lật hai trang, ánh mắt liền thay đổi.

Ông ta quản lý hậu cần ở Binh bộ nhiều năm, chỉ liếc mắt một cái là nhìn ra sức nặng của cuốn sổ sách này.

“Trong mười năm, tổng giá trị vật tư Thẩm gia cung cấp cho Tạ gia quân quy ra bạc là hơn ba trăm vạn lạng,” ta rành rọt từng chữ một

“Trong đó, ngân sách của Binh bộ cấp chỉ chiếm bốn phần, sáu phần còn lại toàn bộ là do Thẩm gia ứng trước.”

“Tạ Yến Từ nói ta cậy thương loạn chính, vậy ta ngược lại muốn hỏi một chút, nếu không có bạc của Thẩm gia, Tạ gia quân của hắn lấy cái gì để giữ vững Bắc cảnh?”

Mạnh Viễn Đạo gập cuốn sổ lại, trầm ngâm hồi lâu.

“Cô muốn ta dâng cuốn sổ này lên Thánh thượng?”

“Dâng hay không là do ngài định,” ta đứng dậy,

“Ta chỉ muốn Mạnh đại nhân biết, Thẩm gia không hề loạn chính, Thẩm gia đang chống đỡ cái x ư ơ n g sống của triều đình này. Mười năm nay, một nữ nhân thương hộ như ta đã làm những việc mà Binh bộ đáng lẽ phải làm.”

Lời này nói ra không hề nhẹ nhàng.

Nhưng ta dám nói.

Mạnh Viễn Đạo thở dài một tiếng, khóa cuốn sổ sách vào ngăn kéo.

“Chuyện này cho phép ta suy nghĩ một đêm, trước buổi triều hội ngày mai ta sẽ cho cô câu trả lời.”

Ta không nán lại thêm.

Lời cần nói đã nói.

Thứ cần đưa đã đưa.

Tiếp theo chỉ còn xem tiền cược của ông ta trên chốn quan trường có đủ cứng rắn hay không.

Trở về đến thương hiệu thì đêm đã khuya.

Trong viện lại sáng đèn.

Triệu Hành đứng cạnh bức bình phong, bên cạnh hắn còn có một người.

Là Tạ Hằng.

Thiếu niên mười ba tuổi mặc một bộ áo dài vải xanh đã cũ sờn, trên khuôn mặt vẫn còn lưu lại vài phần nét ngây ngô chưa thoát hết, nhưng ánh mắt đã có dáng dấp của thúc phụ nó.

“Thẩm cô nương.”

Thằng bé đổi cách xưng hô, giọng điệu rầu rĩ.

“Hằng nhi, sao cháu lại đến đây?”

“Cháu trèo tường ra,” thằng bé cúi đầu

“Đi cùng một đường với Lai Phúc.”

Trong lòng ta bỗng mềm nhũn.

Đứa trẻ này lúc nhỏ đêm khuya phát sốt, chính ta là người bế nó đi đi lại lại trong sân suốt cả một đêm.

Nó bắt đầu đi học, tiên sinh là do ta mời.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...