Lần đầu tiên nó cưỡi ngựa bị ngã, cũng là ta túc trực bên giường thay thuốc cho nó.
“Vào trong rồi nói.”
Sau khi ngồi xuống, nó không khóc lóc cầu xin ta quay về giống như Lai Phúc.
Mà từ trong ngực móc ra một tờ giấy được xếp vuông vắn chỉnh tề.
“Đây là gì?”
“Cháu lật được dưới đáy hộp trang điểm của mẫu thân.”
Ta mở tờ giấy ra, ánh mắt rơi xuống những dòng chữ trên đó.
Là một bức thư.
Người viết thư là vị huynh trưởng nhà ngoại của Liễu Nhược Quân, họ hàng xa của Liễu gia ở kinh thành, Liễu Trọng Khanh.
“Nhược Quân muội muội, hôn thư của nhị phòng Tạ gia đã được lấy về từ phủ nha theo đúng lời muội dặn, văn lại lo liệu việc này cũng đã đả thông ổn thỏa. Ngày sau chỉ cần ghim Thẩm thị ở lại hậu viện, đợi Tạ Hằng vào gia phả, định vững vị trí Thế tử rồi hẵng tính tiếp. Tuyệt đối ghi nhớ con đường thương mại trong tay Thẩm thị vạn lần không được để đứt đoạn, đó là căn cơ của Tạ gia, cũng là gốc rễ để huynh muội ta nương tựa ở kinh thành…”
Ngày tháng ghi là tháng Ba năm Kiến An nguyên niên.
Tức là tháng thứ hai sau khi ta và Tạ Yến Từ thành thân.
Nói cách khác, chỉ vào tháng thứ hai sau khi ta gả vào Tạ gia, Liễu Nhược Quân đã bắt đầu giăng lưới rồi.
Rút đi hôn thư chỉ là bước đầu tiên.
Mục đích thực sự của bà ta là biến ta thành một cỗ máy không ngừng rót tiền bạc.
Không có danh phận cũng không có đường lui, chỉ có thể ở lại Tạ gia làm một con lừa kéo cối xay.
Tạ Hằng nhìn ta, giọng run rẩy:
“Thẩm thẩm, cháu không hề biết mẫu thân đã làm ra những chuyện này, cháu tưởng mọi thứ đều là lẽ đương nhiên.”
Ta im lặng hồi lâu.
Gấp bức thư lại, cất vào trong tay áo.
“Hằng nhi, đêm nay cháu cứ ở lại thương hiệu ngủ, ngày mai ta sẽ sai người đưa cháu đến Thái học.”
“Vậy mẫu thân—”
“Chuyện này cháu không cần bận tâm.”
Thằng bé há miệng, nhưng cuối cùng không nói gì cả.
Lúc bị nha hoàn dắt đi, nó đứng khựng lại ở cửa một chốc, quay đầu nói một câu:
“Thẩm thẩm, xin lỗi người.”
Ta bật cười một cái.
Cháu chẳng có gì phải xin lỗi ta cả.
Cháu cũng chỉ bị chính mẫu thân của mình coi là một quân cờ mà thôi.
Giống như ta.
Trời vừa sáng, Mạnh Viễn Đạo đã phái người đến.
“Mạnh đại nhân nói buổi triều hội hôm nay ngài ấy sẽ dâng một đạo tấu sớ.
”
Ta gật đầu, không hỏi nhiều.
Triệu Hành đứng bên cạnh, bộ dạng muốn nói lại thôi.
“Đông gia, trọng lượng của Mạnh đại nhân có đủ không? Ngài ấy chỉ là Binh bộ Thị lang, Tạ Hầu gia lại là Định Viễn Hầu mang hàm Chính nhị phẩm.”
“Đủ hay không không nằm ở phẩm cấp.” Ta lấy bức thư của Liễu Trọng Khanh ra
“Mà nằm ở việc con bài trong tay ai bẩn hơn.”
“Bức thư này—”
“Ngươi đích thân đưa đến Ngự sử đài, giao tận tay Tả đô Ngự sử Chu Chính Đồng.”
Triệu Hành đón lấy bức thư, đầu ngón tay khẽ run lên.
Ngự sử đài hạch tội xưa nay không nể nang tình diện.
Một khi bức thư của Liễu Trọng Khanh được trình lên, chuyện Liễu gia cấu kết với phủ Tạ hầu trộm hôn thư, lừa gạt quan phủ, làm giả thân phận, mỗi một tội danh đều đủ để trị tội.
Mà Liễu Nhược Quân lại là người mang cáo mệnh Tam phẩm, nguồn gốc của cái cáo mệnh đó lại đến từ vị trí chính thê bị đ á n h tráo kia.
Sợi xích này mà giật một cái, thể diện của cả phủ Tạ hầu sẽ nát bét.
Thìn thời ba khắc, triều hội bắt đầu.
Ta không ở trên triều đường, nhưng tai mắt do Triệu Hành sắp xếp ở cổng cung cứ mỗi canh giờ sẽ báo tin về một lần.
Canh giờ đầu tiên.
Tấu chương hạch tội của Tạ Yến Từ được dâng lên ngự tiền. Thánh thượng xem lướt qua một lượt, không vội tỏ thái độ ngay tại điện mà chỉ hỏi một câu:
“Thẩm gia là Thẩm gia nào?”
Trung thư lệnh đáp: “Là bổn gia Thẩm thị, danh gia vọng tộc về buôn muối sắt ở Giang Nam.”
Thánh thượng lại hỏi:
“Tạ khanh nói Thẩm gia cậy thương loạn chính, có bằng chứng thực tế nào không?”
Tạ Yến Từ không đáp được.
Vì hắn không lấy ra nổi.
Đạo tấu chương đó hắn viết vô cùng khảng khái sục sôi, đầy giấy toàn là những lời sáo rỗng trung quân ái quốc, nhưng duy nhất thiếu bằng chứng.
Hắn vốn dĩ là người đ á n h trận.
Tấu chương này chắc đến tám phần là do Liễu Nhược Quân soạn thảo thay hắn.
Canh giờ thứ hai.
Mạnh Viễn Đạo bước ra khỏi hàng.
Ông dâng lên cuốn sổ cung cầu của Thẩm gia và một bản báo cáo rà soát nội bộ của Binh bộ.
Bản báo cáo ghi chép rành rành: Trong vòng mười năm qua, quân lương mà Binh bộ cấp cho Tạ gia quân nhiều lần bị chậm trễ và thiếu hụt, Tạ gia quân sở dĩ chưa từng chịu cảnh đứt lương đứt bổng toàn bộ là nhờ quân đội tự thân vận động quyên góp và sự hỗ trợ của các thương hộ địa phương.
Chaporia
Bình Luận (0)